KE LAI MOT GIAC MO TRONG DO EM DUOC GAP LAI NGUOI THAN DA XA CACH LAU NAY

Tìm thấy 10,000 tài liệu liên quan tới từ khóa "KE LAI MOT GIAC MO TRONG DO EM DUOC GAP LAI NGUOI THAN DA XA CACH LAU NAY":

BÀI 1: EM HÃY TƯỞNG TƯỢNG GẶP LẠI MỘT NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH CỦA PHẠM TIẾN DUẬT. EM HÃY KỂ VỀ CUỘC GẶP GỠ VÀ TRÒ CHUYỆN ĐÓ (BÀI 5)

BÀI 1: EM HÃY TƯỞNG TƯỢNG GẶP LẠI MỘT NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH CỦA PHẠM TIẾN DUẬT. EM HÃY KỂ VỀ CUỘC GẶP GỠ VÀ TRÒ CHUYỆN ĐÓ (BÀI 5)

Những chiếc xe không có kính cũng thật là thú vị với cả không gian rất rộng lớn được các chú thu hết ởtrong buồng lái mà.Tâm hồn của người lính, người chiến sĩ rất vui vẻ, vui tươi phơi phới thật đúng là Xẻ dọc Trường Sơn đicứu nước - Mà lòng phơi phới dậy tương lai. Các chú gặp nhau rất vui vẻ, gặp nhau trên đường đi, cườivới nhau, và một cái bắt tay thật ý nghĩa. Bắt tay qua cửa kính có sự hội tụ to lớn; hội tụ trở thành giađình, họp thành tiểu đội, quây quần ấm cúng, bữa cơm đạm bạc quanh nhau giữa rừng. Hình ảnh bếp lửaHoàng cầm mà bọn chú quây quần bên nhau mỗi ngày rất vui. Tình cảm của bọn chú lại ngày càng sâusắc với những kỉ niệm vui tươi. Tuy xe không có kính nhưng ở trong xe có một trái tim, trái tim củangười chiến sĩ rất sôi nổi trẻ trung và đầy sức sống, lạc quan, yêu đời. Các chú một lòng vì đất nước, mộtlòng vì miền Nam ruột thịt. Cùng với những cô gái thanh niên xung phong họ đã làm nên lịch sử. Họ đãlà mục tiêu ném bom của máy bay Mĩ. Họ một lòng yêu nước, họ đã mặc những bộ quân trang màu trắngđể làm mục tiêu cho xe chạy, họ đã làm nên kì tích. Họ đã hiến dân thân thể mình để hy sinh vì độc lập,tự do của Tổ quốc.Chiến tranh đã làm tổn hại bao nhiêu sinh mạng vô tội, họ đã vì mình mà hi sinh tất cả vì Tổ quốc. Chúngta phải có trách nhiệm đối với đất nước. Bây giờ đất nước ta đã hoà bình, đã được độc lập, tự do. Vì vậychúng ta phải giữ gìn nền hoà bình, độc lập thât bền lâu.Sau cuộc mít tinh, em và chú bộ đội đã chia tay nhau và hẹn một ngày nào đó em và chú sẽ được gặp lạinhau. Nhìn chú vẫn sáng ngời, em ước mong sao đất nước ta sẽ phát triển không ngừng để không phụlòng các chiến sĩ lái xe, các chiến sĩ vì đất nước mà không chịu lùi bước.Trích: loigiaihay.com
Xem thêm

2 Đọc thêm

Kể về 1 giấc mơ trong đó em gặp người thân đã xa cách lâu ngày - văn mẫu

KỂ VỀ 1 GIẤC MƠ TRONG ĐÓ EM GẶP NGƯỜI THÂN ĐÃ XA CÁCH LÂU NGÀY - VĂN MẪU

• cac bai tap lam van ke ve giac mo ve me• giấc mơ gặp người thân đã xa cách lâu ngày• giai ma giac mo gap nguoi than da mat• mơ dc gặp người thân• thay chua ke chuyen ma,

1 Đọc thêm

Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong câu chuyện đó - văn mẫu

KỂ LẠI MỘT CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH MÀ EM BIẾT THEO LỜI MỘT NHÂN VẬT TRONG CÂU CHUYỆN ĐÓ - VĂN MẪU

ke lai mot cau truyen bang loi cua em trong cau truyen do• hay kê lai môt câu chuyên theo lơi cua môt nhân vât• ke mot cau truyen cay khe bang loi cua mot nhan vat• bai van ke chuyen lop 5ke lai 1 cau chuyen co tich theo loi 1 nhan vat co trong cau chuyen do• ke lai mot cau chuyen co tich theo loi mot nhan vat trong truyen• ke lai mot cau chuyen theo loi cua nhan vat trong cau chuyen do• ke mot cau chuyen co tich ma nhan vat chinh la em• những bài văn hay kể lại 1 câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong câu chuyện đó• nhung bai van hay ke lai mot cau chuyen co tich theo loi cua mot nhan vat trong truyen• nhung bai van ke chuyen bang loi nhan vat hay,
Xem thêm

1 Đọc thêm

Kể một lần em đã gặp ông tiên trong giấc mơ - văn mẫu

KỂ MỘT LẦN EM ĐÃ GẶP ÔNG TIÊN TRONG GIẤC MƠ - VĂN MẪU

“Thăng ơi! Ngủ đi con” Nghe lời mẹ, em trèo lên giường, làm một giấc say nồng. Bỗng, một hào quang chói lọi làm em tỉnh giấc. Cái gì thế nhỉ? Em mở mắt ra. Một ông cụ râu tóc bạc phơ, cưỡi làn mây trắng. Tay cầm cây gậy phép. Cụ mặc một chiếc áo trắng dài. Đưa đôi mắt hiền từ nhìn em, khắp người như toả ra một thứ ánh sáng rất lạ. Em hỏi cụ:- Thưa cụ, đây là đâu ạ!Cụ đưa tay lên vuốt râu, cười to, tiếng cười giòn giã hơn ai hết:- Đây là xứ sở thần kì, con không biết sao?A, thì ra mình đã lạc vào xứ sở thần kì, vậy đây là…. Dường như hiểu được ý em, cụ xoa đầu rồi bảo:- Ta là ông bụt trong các truyện cổ tích đây.Em khựng người lại. Thật tuyệt vời! Vậy là ước mơ bấy lâu nay của mình đã thành hiện thực. Nhưng vẫn còn thắc mắc, em đánh bạo hỏi thêm:- Thưa cụ, sao con lại được diễm phúc được vào đây ạ?À đó là do con bấy lâu nay ngoan ngoãn, học giỏi, làm vừa lòng cha mẹ, ai cũng khen nên ta thưởng cho con được tới đây để ta cho con một món quà đó mà.Thật không thể tin được, em có được quà do bụt tặng. Quá vui mừng, em vội hỏi:- Thế đó là quà gì ạ?- Đó là 1 điều ước, thế con ước gì nào?Sau một hồi suy nghĩ, em quyết định:- Thưa, con muốn trở thành thiên tài ạ.- Được thôi, hô biến.Vừa nói, bụt vào chĩa chiếc gậy phép vào người em. Từ chiếc gậy tuôn ra bao nhiêu là những ngôi sao nhỏ. Những ngôi sao ấy bay quanh người em. Bay vào đầu em rồi biến mất. Xong, bụt thu chiếc gậy phéplại và bảo:- Giờ con đã trở thành thiên tài rồi đấy!Giờ mình đã thành thiên tài rồi ư? Phải khoe với mọi người mới được! Nhưng chưa kịp khoe thì bỗng “Thăng ơi, dậy đi học nào!” A! Thì ra đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp phải không các bạn?Các từ khóa trọng tâm " cần nhớ " của bài viết trên hoặc " cách đặt đề bài " khác của bài viết trên:• bai van ma trong mo em gap co tam trong chuyen co tich tam cam• bài văn tả ông tiên trong truyện cổ tích,
Xem thêm

1 Đọc thêm

Kể lại một giấc mơ, trong đó được gặp một nhân vật trong chuyện cổ tích.

KỂ LẠI MỘT GIẤC MƠ, TRONG ĐÓ ĐƯỢC GẶP MỘT NHÂN VẬT TRONG CHUYỆN CỔ TÍCH.

Sau giấc mơ gặp cô bé lọ lem tôi nhận ra một điều: Khi gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống thì quanh ta vẫn còn nhiều điều kì diệu như thế giới cổ tích. Đã mấy năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in những sự việc xảy ra đêm mùa đông năm ấy. Tôi nhớ, bởi chính cái thời gian đó, ước mơ của tôi đã trở thành sự thực, một ước mơ có lẽ nhỏ nhoi với nhiều người nhưng lại lớn lao đối với tôi. Đó là năm tôi mười tuổi. Đêm ấy là một đêm thật đặc biệt. Khi mà trên toàn thế giới đang nô nức trong cờ hoa lộng lẫy, vui tươi để chào đón lễ Nô-en thì căn nhà tranh nhỏ bé của gia đình tôi vẫn vắng vẻ, lặng im không một bóng đèn. Lúc đó khoảng nửa đêm, khi bố mẹ tôi đã đi ngủ. Con Mi-lu chắc cũng vừa chợp mắt vì tôi không còn nghe tiếng gầm gừ của nó sủa mấy con chuột cống ban nãy nữa. Riêng tôi thì chưa ngủ được. Tôi định bụng đến bến bàn học, thắp ngọn đèn dầu lên để đọc nốt phần kết truyện Cô bé Lọ Lem mà tôi vừa tìm ra trong đống sách cũ rích của chị gái. Cuốn truyện đó rất hay: kể về một cô bé ngoan ngoãn, xinh đẹp nhưng lại phải chịu sự đày đọa của bà mẹ kế và hai cô em gái, khiến cô trở thành Lọ Lem. Nhưng tôi lại sợ bố mẹ tôi khó ngủ vì sớm mai, họ còn phải gánh hàng ra chợ. Tôi mờ nhẹ hai cánh cửa sổ, cố không để chúng kêu lên những tiếng răng rắc. Trăng hôm nay tròn thật, nhưng những áng mây mờ giăng qua làm ánh trăng chỉ còn lại hiu hắt. Gió đông thổi nhè nhẹ chỉ đủ làm vơi nốt mấy chiếc lá khô của cây dâu da đầu hè kêu bồm bộp, chứ không rin rít như mấy độ trước. Tôi chợt nghĩ đến cô bé Lọ Lem, tôi tưởng tượng ra gương mặt xinh đẹp của cô bé và giọng hát trong trẻo như sơn ca của Lọ Lem. Tôi ước sao mình có thể gặp được Lọ Lem dù chỉ một lần thôi. Bỗng mây mù dần kéo sang hai bên, để lộ ra vầng trăng sáng chói treo lơ lửng trên không, làm tôi chăm chú. Kìa! Tôi nghe từ xa như có tiếng gì như một đoàn xe với những con ngựa kéo to khỏe đang tiến dần. Một đốm sáng, to dần và khổng lồ đổ xuống sân nhà tôi. Tôi kinh hoàng. Con Mi-lu không thấy sủa gì. Cái gì vậy nhỉ? Người ngoài hành tinh chăng? Tôi chưa kịp định thần thì đốm sáng đã nhạt dần, vụt tắt rồi lại là tiếng vó, tiếng kéo xe vội vã xa dần. Bỗng tôi giật mình khi nghe thấy tiếng nhạc và tiếng hát ở đâu đó. Hát rằng: -      Là la lá la, tôi là cô bé Lọ Lem, tôi ở trong cỗ xe bằng quả bí ngô, hỡi hoàng tử đáng mến, là la lá la. Tôi sửng sốt, trên... trên bàn học của tôi là cô bé Lọ Lem tí hon kìa! Tôi đã bất giác hét lên nếu Lọ Lem không ra hiệu cho tôi im lặng bằng cách đưa ngón tay trỏ cảu mình lên môi và khẽ suỵt nhỏ. Ngọn đèn dầu không cẳn thắp lên, tôi cũng vẫn nhìn rõ cô bé với chiếc váy hồng lộng lẫy có đính kim cương rực sáng. Thật giống như trong cổ tích, cô bé Lọ Lem đẹp tuyệt trần. Vì tôi đã thấy đôi mắt cô xanh, trong, lông mi dài, cong vút. Mái tóc vàng, bồng bềnh, thoang thoảng mùi thơm hoa cỏ đồng nội. Trên đó có gài chiếc vương miện nhỏ, bóng loáng. Cô bé Lọ Lem cất tiếng chào tôi: -    Chào cô nhỏ! Tôi lúng túng: -    Chào... Chào Lọ Lem! Sau một lúc bình tĩnh lại, tôi mới biết đây là sự thực, tôi sung sướng biết chừng nào. Tôi muốn ôm Lọ Lem vào lòng mà hôn thật nhiều nhưng ngặt nỗi, Lọ Lem nhỏ quá, tôi chỉ đặt được Lọ Lem trên tay như vẫn thường làm với con búp bê len của mình. Tôi hỏi: -    Công chúa Lọ Lem ơi, cô tới đây bằng gì? Lọ Lem trả lời: -    Tôi đi bằng cỗ xe bí ngô được sáu chú ngựa hóa từ sáu con chuột. Tôi hỏi tiếp: -   Thế tại sao Lọ Lem không đến chỗ ông già Nô-en để cùng vui hội với các nhân vật cổ tích khác? Lọ Lem liền đáp: -     Một lát nữa mới đến giờ. Chẳng phải bạn cũng rất muốn gặp tôi đó sao? Bạn là một cô bé ngoan ngoãn, chăm chỉ, và... cũng rách rưới như Lọ Lem ngày trước vậy... Tôi buồn bã đặt Lọ Lem xuống bàn, ngắm qua bộ quần áo cũ nát của mình. -    Nhưng tôi chẳng có bà tiên để cho quần áo mới, cho cỗ xe, cho hoàng tử như Lọ Lem... Nhà tôi nghèo lắm. -    Bạn đừng lo, rồi bạn cũng sẽ được sung sướng... Lọ Lem nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi và lấy tay lau nước mắt cho tôi. Rồi Lọ Lem mang một chiếc đũa thần ra, gõ nhẹ vào người tôi. Kìa, bộ đồ rách rưới của tôi biến đâu mất và thay vào đó là một bộ váy xanh lộng lẫy, tuyệt đẹp. Tóc của tôi cũng như được ai chải gọn và gài hoa vào. Tồi lấy mảnh gương nhỏ ra soi, đôi mắt tôi tròn xoe bất ngờ: -Mình đây sao! Từ bé đến giờ, chưa ai cho tôi món quả đẹp đến thế, có chăng chỉ là vài bộ đồ cũ, đồ rách mà thôi. Lọ Lem còn cho tôi bao nhiêu là truyện cổ tích, những cuốn truyện mà tôi ao ước bấy lâu nay khi thấy mấy đứa bạn tôi đọc. Tôi và Lọ Lem ngồi nói chuyện hồi lâu về các thành viên trong gia đình của Lọ Lem. Nghe cô bé kể về họ thật thú vị. Từ sự tàn ác, đểu giả của bà mẹ kế, đến vị hoàng tử hào hoa, đáng mến của vương quổc nàng, cả về bà tiên nhân hậu đã cho Lọ Lem rất nhiều thứ... Tôi càng cảm thấy vui thay cho Lọ Lem vì cuối cùng cô bé cũng tìm được hạnh phúc của mình sau khi bị hắt hui bởi bà mẹ kế và hai cô em. Sắp đến giờ Lọ Lem phải đi, tôi rất tiếc, Lọ Lem nói sẽ hát cho tôi nghe một khúc nhạc trước khi chia tay. Tôi đồng ý nhưng cũng không quên nhắc Lọ Lem hát nhỏ để không làm bố mẹ tôi thức giấc. Lọ Lem cười trìu mến và bắt đầu tiết mục. Lọ Lem hát rất hay, múa cũng dẻo nữa, đôi chân nhỏ của cô bé nhẹ lướt trên đế, trông cô bé như một diễn viên múa ba lê vậy. -   Là la lá la, tôi là cô bé Lọ Lem, tôi ở trong cỗ xe bằng bí ngô, là la lá la... Cứ thế, cứ thế, tôi say sưa theo giai điệu nhịp nhàng của khúc nhạc cho đến khi. -    A! Tôi kêu lên khi có một giọt nước lạnh rơi vào má buốt lên, ánh sáng và bài hát vụt tắt. Chỉ còn tiếng chuông đồng hồ cúc cu điểm 12 giờ đêm. Tôi sững sờ, ngoài trời đang đổ mưa phùn, chính cơn mưa đã làm tôi tỉnh mộng. Hóa ra, cô bé Lọ Lem tôi gặp chỉ là giấc mơ thôi ư? Tôi vội nhìn lại mình, không còn váy nữa, tôi vẫn chỉ vận bộ đồ rách rưới. Chung quanh tôi tối om, tôi bỗng cảm thấy mình lạc lõng vô cùng. Tôi bất giác ôm mặt khóc nức nở. Cái ý nghĩ bị bỏ rơi, không được ông già Nô-en cho quà như những đứa trẻ khác làm tôi càng muốn khóc to hơn. Chít chít, tiếng một chú chuột nhắt chạy vôi qua bàn tôi đã động phải vật gì kêu tách một cái. Tôi giật mình: Là la lá la, tôi là cô bé Lọ Lem, tôi ở trong cỗ xe bằng quả bí ngô, hỡi hoàng tử đáng mến, là la lá la. Cả khoảng không quanh tôi bừng sáng lên để hiện ra trước mắt tôi một búp bê Lọ Lem xinh xắn bằng nhựa đang quay múa. Tôi chưa khỏi ngạc nhiên thì cô bé đã ở ngay bên cạnh tôi với một cây bút cầm trên tay: Dòng chữ nắn nót trẻ con: Tặng bạn quà Nô-en nè! không khỏi làm tôi nghi ngờ. Cho đến tận sáng hôm sau, nỗi ngờ vực của tôi được giải thoát khi tôi bắt gặp nụ cười bất ngờ, thân thương cúa cậu bạn nhỏ bàn trên cho mình. Hóa ra, đêm Nô-en hôm qua, bạn ấy đã lén đến nhà tôi và đặt vào bàn học của tôi công chúa Lọ Lem qua song cửa sổ. Tôi đã hiểu, khi gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống thì quanh ta vẫn còn nhiều điều kì diệu như thế giới cổ tích. Trích: loigiaihay.com  
Xem thêm

3 Đọc thêm

Kể về một việc tốt mà em đã khiến bố mẹ vui lòng - văn mẫu

KỂ VỀ MỘT VIỆC TỐT MÀ EM ĐÃ KHIẾN BỐ MẸ VUI LÒNG - VĂN MẪU

  Ke lai mot viec tot ma em da lam khien bo me vui long - Đề bài: Em hãy viết bài văn kể về một việc tốt mà em đã khiến

2 Đọc thêm

Kể lại việc gặp lại người thân lâu ngày xa cách - văn mẫu

KỂ LẠI VIỆC GẶP LẠI NGƯỜI THÂN LÂU NGÀY XA CÁCH - VĂN MẪU

Chỉ khoảng 1 tháng nửa là đã tới ngày nhà giáo Việt Nam 20-11 rồi. Cứ nghỉ đến năm ngoái vào ngày 20-11 trên con đường tôi đến thăm các thầy cô giáo củ dã dạy tôi năm lớp 6. Đi ngang qua buổi lễ munh72 ngày 20-11 cua trường Nguyễn Du tôi dừng lại một chút ngắm nhìn buổi lễ vừa quya lưng tiếp tục đi, thì xa xa trong tằm mắt tôi hình ảnh của 1 con người thân thuộc vời vốc dáng gầy guộc lướt ngang qua. Tôi quay người lại quan sát kỉ thì ra đó là người cô đã để lại với tôi biết bao kỉ niệm, người cô đã biến tôi từ một cậu bé hư hỏng, ham chơi trở thành 1 cậu học sinh trửng trạt. Sau 6 năm không gặp nay cô đã gầy hơn, đôi mắt cô thăm quần và da cô thêm sần sùi với những đốm đồi mồi mới nở. Nhìn cô thật sơ sát. Tôi mạnh đạng tiến vào gặp cô, bước qua cánh cổng trường luôn mở rộng chào đón tôi. Đối điện trước cô tôi cứ ngỡ cô sẽ không nhớ đứa bé hư hỏng ngày nào. Nhưng tôi đã sai, khi cô gọi tên tôi, tôi vui mừng và súc động, chỉ 1 từ ấy thôi mà cả 1 đòng nước mắt tuông ra. Tôi ráng kiềm chế niềm xúc động và đáp lại với cô 1 chữ “dạ” với giọng rung rung ngọt ngào. Co tiến đến vỗ vai tôi và 2 thầy trò cùng ngồi xuống nhắc lại những chuyện xưa và cô hỏi thâm tình hình học tập hiện nay của tôi. Từng lời của cô là từng giọt nước mắt của tôi chảy ngược vào tim mà tôi đã cố giữ không đễ nó tuông ra mắt. Thế nhưng điều khiến tôi buồn nhất là việc mà cô đã sắp phải về hưu. Cô nói mà nước mắt cô cứ tuông ra:”Cứ nghỉ đến việc không được nhìn thấy những gương mặt kháo khỉnh của mấy cô cậu mới vào lớp 1 thì lòng cô lại dâng lên 1 nổi buồn không tả nổi”. Sau khi chia tay cô vừa bước tôi vừa nghỉ:”Sau mình không đến thâm cô sớm hơn nhỉ, giờ chia tay cô không biết khi nào sẽ gặp lại”. Sau lòng tôi cứ dâng lên 1 nổi niềm không tả xiết.Các từ khóa trọng tâm " cần nhớ " của bài viết trên hoặc " cách đặt đề bài " khác của bài viết trên:• Bai dư thi tư hao viêt nam• viêt đoan van ngan tư hao viêt nam• van mau ta nguoi than moi di xa ve• Ta nguoi than di xa moi ve• ta mot nguoi than vua tro ve sau mot chuyen di xa• ta mot nguoi than di xa ve• ta mot nguoi than cua em sau chuyen di xa• ta mot nguoi than cua em moi di xa ve• Nhưng câu ca dao tuc ngư vê tư hao Viêt nam• doan van khi gap nguoi than di xa ve,
Xem thêm

1 Đọc thêm

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một nhân vật trong chuyện cổ tích.

KỂ LẠI MỘT GIẤC MƠ, TRONG ĐÓ EM ĐƯỢC GẶP MỘT NHÂN VẬT TRONG CHUYỆN CỔ TÍCH.

Tôi nắm chặt lấy bàn tay ấm áp của bố. Trái tim tôi muốn thốt lên những lời này: Giá như, giá như có thể một lần nữa quay lại con sẽ cứu được cô bé, giá như cuộc sống không nghiệt ngã đến thế... Nước mắt tôi tràn ra hai gò má, lòng tôi như thắt lại. Đã bao giờ bạn gây tổn thương cho ai đó mà các bạn yêu quý chưa? Riêng tôi, chỉ mới đây thôi, tôi đã gây ra một việc làm để phải day dứt và thấm thía cái rét cắt da cắt thịt cùng mùi vị của những que diêm cháy lên từ ước mơ. Dù việc đó chỉ trong một giấc mơ nhưng tôi vẫn xin kể để mọi người cùng được biết. Đang ngồi đọc sách trong phòng chợt tôi thấy một cánh cửa lạ kì xuất hiện trên tường. Tôi giật mình, cái cửa nào đây, cửa mở, một luồng gió mạnh hút tôi vào trong. Mắt tôi hoa lên, trong sự mơ màng ấy tôi chỉ kịp nhận ra mình đang nằm trên tuyết khí có một cánh tay lay tôi dậy: -    Luck dậy đi nào? Sao lại ngủ ở đây? -    Tôi... tôi ở đâu thế này! ông là ai? -    Thôi đi ông tướng, cha mày đây mà mày không nhận ra à? Rõ.... Người đàn ông cau mày. Tôi nhận ra trên khuôn mặt ông ấy sự bực bội rõ rệt. Tôi lại gặp câu hỏi: -    Đây là đâu? -    Đầu óc mày có làm sao không đấy? Đây là Copenhagen, nơi mà mày và tao đang sinh sống ở ngôi nhà đằng kia. Tay ông chỉ phía những dãy nhà ổ chuột. -    Tao là cha mày đây. Ngưng một lát ông nói: -    Thôi về nào, ông dịu giọng - về nào con! Thế là tôi đã hiểu ra. Tôi đang ở đất nước Đan Mạch xa xôi, nơi có những bông tuyết rơi và truyện cổ tích. Nơi mà tôi từng mong đợi tới để gặp nhân vật cổ tích yêu thích: cô bé bán diêm, chú lính chì dũng cảm,... Khi tôi còn bé, giờ thì tôi đă thực hiện được một phần mơ ước. Tôi đã bình tĩnh trở lại, miễn cưỡng đi theo ông - người gọi tôi là con về nhà. Đi qua những dãy hàng tạp hoá, những ngôi nhà sang trọng tôi thấy có những cây thông giáng sinh trang trí thật đẹp mắt và những món quà nhiều màu. Phải rồi, đêm nay là đêm Nô-en. Tôi nhận ra những tiếng hát bài thánh ca từ nhà thờ vang lên. Bước đi lạo xạo trong tuyết, tôi thấy ngón chân tôi cứng đờ, nhìn xuống chân tôi thấy đôi giày mình đã rách nát hết. Tưởng chừng chỉ vài bước nữa là chiếc giày sẽ bung ra. Tôi kéo lê từng bước về đến một ngôi nhà tối om, ọp ẹp. Không hề có một ngọn nến, một món quà hay một thứ gì của giáng sinh, chỉ có một chiếc chuông đồ chơi sứt mẻ. Thế đấy, đêm nay tôi phải xa nhà để đến nơi tồi tàn này chịu cái rét cắt da căt thịt chẳng để làm gì. Phải rồi! Có lẽ ông trời đã giúp tôi đến đây để gặp được nhân vật cổ tích yêu thích mà bao lần tôi mong ước. Đến mười hai giờ đêm, khi những hồi chuông nhà thờ vang lên tôi rón rén bước ra khỏi nhà. Dù bị lạnh tê tái nhưng tôi vẫn muốn đi tìm gặp nhân vật cổ tích nào. Chỉ một thôi cũng dược, trong thâm tâm tôi nghĩ như vậy nhưng liệu có thực hiện được và biết bao giờ tôi mới trở về nhà được? Tôi vẫn cứ đi, hai bên đường đèn sáng đủ màu, thỉnh thoảng có những cỗ xe ngựa phóng qua, những nơi tiệc tùng, hò hẹn. Tôi cảm thấy lạnh buốt ở những ngón chân. Giày tôi đã rách tung ra rồi tôi phải đi chân đất. Đang đi bỗng nhiên tỏi gặp một cồ bé mặc bộ váy rách nát, đi đôi giầy to gấp hai lần chân cô. Tôi đã không chịu đựng nổi sự lạnh giá nữa vì tôi sống ở miền nhiệt đới. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ nghĩ cách nào ủ ấm cho đôi chân của mình. Vừa thấy cô bé đi qua, tôi liền ngáng chân cho cô bé vấp ngã, cô bé ngã xuống tuyết, cái giỏ đựng diêm rơi ra. Tôi vội cướp ngay lấy một chiếc giày còn chiếc giày kia tôi giật mạnh khiến nó văng ra giữa đường. Một cỗ xe ngựa chạy qua kéo theo cả chiếc giày đó. Tôi chạy vội đi, tôi hơi hối hận vì đã làm một việc không tốt. Nhưng tôi lại nghĩ chắc gì cô bé đã cần đến chiếc giày này. Nó to như thế chắc cô bé đã có mấy chiếc giày nhỏ đi bên trong và cả tất ấm nữa. Tôi đi chiếc giày vào bên chân trái, vừa đi tôi vừa nghĩ liệu cô bé còn chiếc giày nào không, cứ nhìn bộ váy rách rưới là đủ biết cô bé nghèo và cả vẻ mặt xanh xao nữa. Chắc cô bé đã đi bán diêm cả ngày, vẫn chưa được ăn uống gì. Có thể cô bé cũng sống trong ngôi nhà ổ chuột nào đó. Chắc hẳn cô bé không thể đi nữa vì quá lạnh và lại không có giày. Mình làm như thế có nên không? Nhưng nếu mình không có chiếc giày này thì cũng sẽ cứng đơ chân mất thôi. Tôi dừng lại, đầu óc phân vân, đúng lúc tói cảm thấy có một cánh tay đẩy mạnh vai tôi. Tôi ngã nhào xuống tuyết và lập thức chiếc giày ở chân tôi bị giật mất. Một cậu trạc tuổi tôi đã lấy chiếc giày đó và chạy thật nhanh. Tôi lồng lộn bật dậy đuổi theo cậu ta. Chưa bao giờ tôi chạy nhanh đến thế, tôi đã đuổi kịp và xô cậu ta ngã để giật lại chiếc giày. Tôi lại chạy về phía cửa hiệu tạp hoá nơi tôi đã lấy chiếc giày của cô bé. Tôi nhận thấy mình đã làm một việc thật hèn hạ và tôi cần phải trao trả ngay chiếc giày cho cô bé. Tôi lần theo những vết chân trên tuyết, đi mãi từ khu phố này sang khu phố khác tôi đã tưởng mình mất dấu. Tôi vẫn kiên trì đi tìm, qua những gian nhà sáng ánh điện, mùi ngỗng quay thơm nức, tôi rẽ vào một con đường, tôi bắt gặp cô bé ở một cái hẻm giữa hai ngôi nhà. Cô bé ngồi sát vào tường cố thu đôi tay và đôi chân lại để chống chọi với gió rét. Tôi định cầm chiếc giày thể thao trả cho cô bé nhưng rồi lại lo sợ. Tôi sợ phải đối diện với cô, với những gì mà tôi đã gây ra. Thế đấy! Mỗi khi càn đến sự dũng cảm thì nó mất tiêu và thay vào đó luôn là nỗi lo sợ, sự hèn nhát. Tôi ngồi nép vào tường và quan sát cô bé. Cô bắt đầu lấy ra từng que diêm và quẹt. Đến lúc này tôi đã nhận ra rồi, có bé ấy chính là cô bé bán diêm mà tôi luôn mong được gặp. Vậy nên ngay từ đầu tôi đã thấy có gì đó thân quen ở cô. Ánh lửa loé lên, cô hơ đôi tay, tôi thấy trong mắt cô bé ánh lên niềm vui. Miệng cô xuýt xoa, tôi biết lúc đó cô đang nhìn thấy lò sưởi bằng đồng, sáng loáng, ôi! Cô bé tội nghiệp. Những ngón tay cô cố cầm que diêm thật lâu. Que diêm tàn và cô bé lại quẹt những que khác, những hình ảnh về ngỗng quay, cây thông dần hiện trong tâm trí tôi. Tôi cảm thấy một mối giao cảm rõ rệt. Thật lạ kì, đến que diêm thứ tư, bà của cô bé hiện lên rõ mồn một. Bà cô thật đẹp lão và hiện lên. Rồi cô nói gì đó với bà những lời nói xuất phát tự đáy lòng. Rồi cô quẹt tiếp tất cả những que diêm còn lại, ánh lửa nối tiếp hiện lên cảnh tượng huy hoàng, bà cô hiện ra dang tay đón cô. Tôi thả chiếc giày xuống và quay mặt chạy đi. Tôi không đủ can đảm để nhìn cảnh tượng thần kì đó nữa. Lòng tôi vừa chan chứa niềm cảm thương và những câu tự trách mình. Không, tôi không muốn cô bé chết, không! Tôi hét thật to. Tôi bừng tỉnh vì cái lay dậy của bố. Mồ hôi lạnh toát sống lưng. Tôi nắm chặt lấy bàn tay ấm áp của bố. Trái tim tôi muốn thốt lên những lời này: Giá như, giá như có thể một lần nữa quay lại con sẽ cứu được cô bé, giá như cuộc sống không nghiệt ngã đến thế... Nước mắt tôi tràn ra hai gò má, lòng tôi như thắt lại. Trích: loigiaihay.com
Xem thêm

2 Đọc thêm

Bài 4: Em hãy tưởng tượng gặp lại một người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy kể về cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó

BÀI 4: EM HÃY TƯỞNG TƯỢNG GẶP LẠI MỘT NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH CỦA PHẠM TIẾN DUẬT. EM HÃY KỂ VỀ CUỘC GẶP GỠ VÀ TRÒ CHUYỆN ĐÓ

Vừa bước vào hội trường em chợt nhìn thấy chú Quang, người bạn chiến đấu thân thiết của bố em năm xưa và chú cũng chính là người lính lái xe trong Bài thơ tiểu đội xe không kính của nhà thơ Phạm Tiến Duật mà em đã được nghe qua lời kể của bố. Nhân dịp kỷ niệm ngày 22 tháng 12, thư viện tỉnh có tổ chức đêm thơ về người chiến sĩ Trường Sơn. Thật vinh dự và tự hào, em là một đại biểu nhỏ tuổi cũng được mời đến dự. Vừa bước vào hội trường em chợt nhìn thấy chú Quang, người bạn chiến đấu thân thiết của bố em năm xưa và chú cũng chính là người lính lái xe trong Bài thơ tiểu đội xe không kính của nhà thơ Phạm Tiến Duật mà em đã được nghe qua lời kể của bố. Mừng quá, em vội chạy ra túm lấy tay áo chú: -    Cháu chào chú. Chú còn nhớ cháu không? Cháu là con bố Hà - người bạn chiến đấu của chú trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa ấy mà! Lặng người đi một lúc, chú như lục soát lại trí nhớ của mình, sau mấy giây suy nghĩ chú nói với em: -     Có phải bố Hà cháu người dong dỏng cao, da bánh mật và đôi mắt rất sáng không? -    Vâng! Đúng đấy chú ạ! Sung sướng quá em bỗng reo lên. -    Bố cháu vẫn nhắc đến chú luôn. Bố còn kể cho cháu nghe chuyện của bố và chú ở chiến trường. Chú vẫn khoẻ chứ ạ! Hiện nay chú đang công tác ở đâu hay chú vẫn còn ở trong quân ngũ... Em mừng quýnh lên, nói nhiều đến mức chú chẳng kịp trả lời. -    Uh! Chú dạo này vẫn khoẻ. Hiện giờ chú vẫn hoạt động trong quân đội. Chú còn tham gia câu lạc bộ người yêu thơ nên hôm nay mới được mời đến đây đấy. Nói xong chú dắt em vào ngồi ở hàng ghế cạnh chú. -     Chú có thể kể cho cháu chuyện chú ở Trường Sơn không? -    Tất nhiên rồi! Chú giống hệt bố em, hễ nhắc đến chuyện ở chiến trường là giọng nói khỏe khoắn lên, chú như trẻ thêm mấy tuổi, chú lại hoà mình vào dòng lịch sử và kỉ niệm của chú. Thời ki ấy chống Mĩ gian khổ và ác liệt lắm cháu ạ! Trên tuyến đường Trường Sơn, giặc Mĩ đánh phá ác liệt, chúng cày xới con đường, đốt cháy những cánh rừng của chúng ta. Chú vẫn còn nhớ trên con đường ấy các đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến không quản ngại khó khăn vất vả. Đáng nhớ nhất là những chiếc xe đặc biệt: bọn Mĩ chúng ném bom dội xuống như mưa làm cho xe cái thì vỡ kính, cái thì vỡ đèn, mui xe cái nào cũng bẹp và méo, chú nhiều lúc còn tưởng hình bẹp ấy là chiếc xe cười, nó khuyến khích chú đừng nản chí, tất cả vì Tổ quốc thân yêu. -     Chú thật là có nghị lực và hài hước nữa. Em chỉ nói được vậy, trong lòng em tràn ngập niềm kính phục chú. Chắc bố mình cũng từng phải chịu qua cảnh như vậy. -     Cháu biết không lúc đó phương tiện của ta vô cùng thiếu thốn, đơn sơ như vậy mà vẫn đánh Mĩ giống như Hồ Chủ tịch đã nói: Châu chấu đá xe. Chú còn nhớ trên ca-bin những chiếc xe bọn chú lái không có vật gì che chắn cả nào gió táp vào mặt mang theo bao nhiêu là bụi đất, lúc đó mắt chú cay lắm nhưng vẫn cố đi, mặt thì lấm lem, bụi bám đầy vào tóc như người già vậy thế mà chẳng ai cần rửa vẫn phì phèo châm thuốc hút, ai nấy đều nhìn nhau thật ngộ và vui. -     Chắc lúc đó nhìn chú và bố cháu buồn cười lắm nhỉ! -     Như thế vẫn chưa hề hấn gì đâu! Những ngày mưa bọn chú còn khổ hơn nhiều, không có kính nên mưa nó cứ ào ào vào buồng lái, áo thì ướt đẫm, mặt thì tê rát vì mưa va vào... Có trải qua cháu mới hiểu được. Thời tiêt ở đó thật khắc nghiệt. Thật đúng là Trường Sơn: Trường Sơn đông nắng, tây mưa Ai chưa đến đó như chưa rõ mình. Thế mà anh em vẫn tiếp tục cầm vô-lăng lái thêm hàng trăm cây số nữa. Mưa ngừng gió lùa một lúc là khô ngay ấy mà. Cứ như vậy ngày tháng trôi qua mới hiểu được sức chịu đựng của con người tài tình đến mức nào. Nhưng không có kính cũng thật là thú vị. Cả không gian rộng lớn thoáng đãng như ùa vào buồng lái. Vào những đêm thời tiết đẹp chú còn nhìn thấy cả sao trời, nó đẹp lắm sáng lấp lánh trên bầu trời tối mù mịt, những con đường dài, xa tít tắp như chạy thẳng vào trái tim bọn chú. Không những là con đường Trường Sơn mà còn là con đường cách mạng chông chênh hiểm trờ nữa cháu ạ. Tất cả vì miền Nam thân yêu. Nghĩ như vậy tâm hồn bọn chú lại vui phơi phới. Em thầm nghĩ chú đúng là y như những chiến sĩ của cô giáo cháu dạy ở lớp: Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước  Mà lòng phơi phới dậy tương lai. -     Cháu biết không chú và bố cháu cũng như những anh em chiến sĩ khác mỗi khi gặp nhau thường bắt tay qua cửa kính ấy đấy. Bọn chú còn có những lúc hội tụ lại trở thành một gia đình, họp thành tiểu đội quây quần ấm cúng trong bữa cơm đạm bạc bên bếp Hoàng cầm giữa rừng. Cũng từ những khó khăn gian khổ ấy mà tình cảm đồng chí đồng đội của bọn chú ngày càng gắn bó keo sơn. Trong xe chú cái gì cũng không có nhưng cháu biết bọn chú có gì không? Em vò đâu bứt tai: -    Thật là khó quá! Có những vết xước hả chú!... -      Không, không phải. Trong xe bọn chú mỗi xe đều có một trái tim, trái tim đầy nhiệt huyết luôn sôi sục cháy bỏng, luôn lạc quan yêu đời đầy sức trẻ tất cả vì miền Nam ruột thịt. Con đường bị bom Mĩ phá huỷ như vậy mà xe chú và đồng chí vẫn đi được chính là nhờ công không nhỏ chút nào của những cô gái mở đường cháu ạ! Các cô đã hi sinh tuổi thanh xuân của mình vì chiến tranh, hi sinh tình cảm riêng tư, mà có khi hi sinh cả tính mạng. Nghe chú kể mà em lặng đi. Không ngờ rằng để có cuộc sống hoà bình cho chúng con ngày nay mà bố và chú phải khổ như vậy. Cùng với bao chiến sĩ khác đã hi sinh để bảo vệ hoà bình. Chiến tranh thật là tàn khốc tại sao nó lại xảy ra vậy? -    Này! Em giật nảy mình, chú vỗ mạnh vào vai em. -     Nghĩ gì mà thơ thẩn ra vậy! Thôi chú cháu ta về thôi, mải nói quá cuộc mít tinh đã kết thúc mất rồi. Cháu có tiếc không? -    Không! Chú ạ. Được nghe chuyện của chú cháu còn thấy quý hơn nhiều. Từ đó cháu sẽ thêm yêu cuộc sống, yêu quê hương đất nước yêu hoà bình. Cháu sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với các thế hệ trước. -    Tốt, thế là tốt lắm cháu ạ! Thôi lên xe để chú đưa về! Ngồi trên xe chú trên đường về em thầm nghĩ giá mà trên thế giới không còn chiến tranh. Trích: loigiaihay.com
Xem thêm

3 Đọc thêm

Bài 2: Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày.

BÀI 2: KỂ LẠI MỘT GIẤC MƠ, TRONG ĐÓ EM ĐƯỢC GẶP LẠI NGƯỜI THÂN ĐÃ XA CÁCH LÂU NGÀY.

Giấc mơ chỉ là sự mong ước tưởng tượng, chuyện cổ tích vẫn là chuyện cổ tích. Tôi sẽ vẫn nuối tiếc nhưng chỉ là nhỏ nhoi thôi. Tôi đã học được nhiều điều từ giấc mơ ấy, học được niềm tin và hi vọng và cả nỗ lực cố gắng cho giấc mơ của chính mình. Đã bao giờ bạn tin rằng sau một giấc mơ những điều bạn hằng mong ước bấy lâu nay sẽ biến thành sự thật, y như một câu chuyện cổ tích chưa? Đã có lúc tôi rất tin vào điều đó và rồi lại phải thất vọng. Nhưng tôi luôn nhớ khoảnh khắc mà chỉ giấc mơ kì diệu mới đem đến cho tôi, như vừa mới xảy ra đây thôi. Năm tôi học lớp năm, vào Tết năm ấy cũng là lúc ông tôi qua đời. Người ông mà tôi hằng kính yêu đã vĩnh biệt tôi trước khi kịp đón Tết cùng tôi. Tôi buồn bã vô cùng và tự nhủ sẽ không bao giờ tôi được đón một cai tết có ông bên cạnh nữa. Mấy năm sau vào lúc sắp sửa bốc mộ ông tôi và gần đến tết, lòng tôi lại bâng khuâng nhớ đến cái tết năm nào. Tôi thắp một nén hương lên bàn thờ ông, hi vọng cháy bỏng được nhìn lại ông bên mâm cơm giao thừa lại bùng lên trong tôi, y như hồi còn nhỏ. Hôm đó là ngày 29 Tết, trước đúng một ngày vào cái năm buồn bã ấy, ông tôi mất. Tôi nghe mẹ đi ngủ sớm để ngày mai còn theo mẹ đi chợ. Lòng tôi chộn rộn mãi không sao ngủ được. Mắt tôi nhòa đi. Tôi đang nằm trên chính chiếc giường mà ông tôi đã nằm ngày trước. Đến khi mẹ tôi tắt đèn đầu giường, tôi mới thiếp đi. Một lúc sau có tiếng bước chân bên giường tôi, tôi choàng tỉnh dậy. Thật hay mơ đây, trước mắt tôi là người ông hiền hậu đã xa cách tôi bấy lâu nay. Ông bảo tôi dậy rửa mặt để đi cùng mẹ, sáng đó đã là ngày 30 Tết. Tôi ôm lấy ông, bảo sao ông đi lâu thế. Ông chỉ mỉm cười, lấy tay lau nước mắt cho tôi. Tôi nhìn ông không chớp mắt, vẫn dáng người cao cao như thế, vẫn khuôn mặt hồng hào, phúc hậu như xưa. Mái tóc ông bạc trắng, tôi còn nhớ lúc ông ra đi tóc ông mới chỉ lốm đốrn bạc. Ông tôi bận bộ com-lê màu ghi, tuy cũ mà phẳng phiu, trông ông thật đẹp lão. Tôi chưa được ngồi cùng ông lâu thì nghe tiếng mẹ gọi: “Con ơi mau đi chợ với mẹ, Tết đến rồi mà còn ngủ à?” - Tôi dạ và vội nói với ông: “Ông ơi ông ở nhà nhé! Ông chờ cháu về rồi dẫn cháu đi chơi ông nhé!”. Ông gật đầu, bảo tôi đi kẻo mẹ chờ. Sau khi đi chợ xong, tôi chạy ù té vào phòng quên cả đặt thức ăn vào bếp. Nhìn thấy ông đang đọc sách, tôi mừng lắm. Ông bảo với tôi rằng ông sẽ dẫn tôi đi chợ Tết, chọn một cành đào thật đẹp về cắm trong nhà. Tôi mừng rỡ, tíu tít giục ông đi ngay. Ông vẫn nhớ ý thích của tôi như hồi tôi còn nhỏ. Ông chở tôi trên chiếc xe đạp cọc cạch ông vẫn thường đi. Trên chiếc xe đạp này, đã bao lần ông đèo tôi đến nhà trẻ. Tôi sẽ nhớ mãi những giây phút ấy. Tôi cùng ông đi giữa phố phường, cảm thấy Tết năm nav nhộn nhịp hơn các năm trước. Phố xá đông nghìn nghịt, dường như ai ai cũng muốn ra đường để sắm sửa cho Tết. Rồi hai ông cháu cũng đến được chợ hoa ngày Tết. Mới từ đầu vào tôi đã thấy tấp nập bao nhiêu là người, từ những cô gái đến những người phụ nữ lớn tuổi. Phải một lúc lâu sau, ông tôi mới gửi được xe và dẫn tôi đi xem cây cảnh. Chợ hoa ngày Tết mở ra trước mắt tôi vô số loài hoa rực rỡ khoe sắc. Nào là hoa lay-ơn, hoa thược dược, nào hoa cúc, hoa vi ô- lét. Có những loài hoa tôi chưa biết tên, có những loài hoa tôi không hề biết. Ông tôi vốn là thầy giáo dạy Sinh học nên chỉ cho tôi biết bao nhiêu là hoa thật độc đáo. Vừa nghe ông nói vừa ngắm các loại hoa, tôi bỗng thấy mở mang thêm nhiều điều. Nhiều điều trước đây tôi thờ ơ giờ hiện lên rõ ràng trong trí óc tôi tựa như những bông hoa ngày càng tươi tắn, đầy sức sống hơn. Ông dẫn tôi xem hoa một lúc rồi cùng tôi chọn một cành đào ưng ý. Tôi rất thích cành đào với đầy hoa màu hồng nở rộ. Nhưng ông tôi chỉ chọn một cành đào mới chớm nở vài ba bông hoa, còn lại là biết bao nụ hoa xanh mướt và những lá non. Ông bảo với tôi rằng, tuy bây giờ cành đào không đẹp nhưng chỉ một hai hôm sau Tết đào sẽ nở đầy hoa rất đẹp và lâu tan. Tôi mới vỡ lẽ cành đào ấy bây giờ đây ẩn chứa bao điều đẹp đẽ với tôi và ông trở thành một ông tiên hiểu tất cá những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Tôi giữ sự ngưỡng mộ ấy như hồi thơ bé, ông như người thầy giáo mở ra cho tôi bao điều lí thú để tôi khám phá. Và ông đã thay mẹ tôi dạy tôi học khi còn tiểu học. Ông cháu tôi ra về. Tôi ngồi sau giữ cành đào còn ông mải miết đạp xe về đến nhà, tôi khoe ngay cánh đào, bà bảo có cành đào nhiều lộc này, Tết năm nay sẽ vui lắm đây. Ông chỉ mỉm cười, nụ cười đồng tình lẫn niềm vui rạng rỡ. Đêm đến, gia đình tôi sum họp quanh mâm cơm giao thừa. Tôi hạnh phúc biết nhường nào bởi có ông tôi bên cạnh, ông không xa tôi nữa. Chỉ còn ba tiếng nữa là đến giao thừa, tôi chỉ mong được sống mãi những giờ phút này, mong thời gian đừng trôi quá nhanh để luôn có tình yêu thương của mọi người trọn vẹn bên tôi. Tôi cũng thầm hứa với bản thân sẽ mãi ngoan ngoãn như hôm nay để ông khỏi phiền lòng. Vậy mà sao ngày hôm nay qua thật mau. Đã đến giao thừa rồi. ông vuốt lên mái tóc tôi, bảo tôi ở nhà, ông sẽ hái lộc đầu năm mới cho tôi. Tôi dạ và hứa sẽ thức đợi ông về. Ông đi rồi tôi cố thức, nhưng sao cơn buồn ngủ cứ kéo đến, kéo sụp hai mí mắt tôi lại. Tôi thiếp đi lúc nào không biết. Tôi nghe thấy những tiếng gọi rồi tiếng lịch kịch. Tôi mở mát choàng dậy. Bây giờ đã sáng rồi sao? Tôi ngạc nhiên quá. Tôi nháo nhác tìm ông mà không thấy đâu Thật kì lạ, mới lúc trước tôi còn mường tượng bàn tay khẳng khiu ông đặt lên đầu tôi cơ mà. Tôi xem lại lịch, hôm nay là ngày ba rnươi Tết. Tôi òa khóc, vậy đó chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ quá thực khiến tôi hụt hẫng và buồn rầu. Ông tôi đã ra đi thật chứ không về lại với tôi như tôi tưởng. Tôi nuối tiếc giấc mơ hạnh phúc. Tôi thầm tự hỏi: Liệu trong mơ nếu tôi thức chờ ông, tôi có gặp lại ông không? Nhưng cuộc sống không dừng lại để tôi nuối tiếc, tôi chuẩn bị quần áo đi chợ cùng mẹ. Tôi có kể lại cho mẹ giấc mơ, mẹ chỉ im lặng, chắc tâm trạng mẹ khó có thể nói thành lời. Giấc mơ chỉ là sự mong ước tưởng tượng, chuyện cổ tích vẫn là chuyện cổ tích. Tôi sẽ vẫn nuối tiếc nhưng chỉ là nhỏ nhoi thôi. Tôi đã học được nhiều điều từ giấc mơ ấy, học được niềm tin và hi vọng và cả nỗ lực cố gắng cho giấc mơ của chính mình.  Trích: loigiaihay.com
Xem thêm

2 Đọc thêm

Bài 2: Em hãy tưởng tượng gặp lại một người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiên Duật. Em hãy kể về cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó.

BÀI 2: EM HÃY TƯỞNG TƯỢNG GẶP LẠI MỘT NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH CỦA PHẠM TIÊN DUẬT. EM HÃY KỂ VỀ CUỘC GẶP GỠ VÀ TRÒ CHUYỆN ĐÓ.

Được nghe chú kể những vất vả ấy em thật khâm phục hơn tình đồng chí đồng đội, lòng dũng cảm hiên ngang của người chiến sĩ. Em thầm mơ ước trên thế giới không còn chiến tranh để các bạn có thể sống hạnh phúc, vui vẻ như chúng ta. Vào một dịp tình cờ em được tham gia vào đêm thơ của Phạm Tiến Duật. Ở thư viện tỉnh: em đã quen và gặp một vị khách mời trong đoàn cựu chiến binh ấy và được biết chú là người lính lái xe dọc Trường Sơn năm xưa trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Em rất bất ngờ, vui sướng và được nghe chú kể lại cuộc hành trình của mình trong chuyến đi chở bom đạn dọc Trường Sơn đó. Thời gian trôi đi chiến tranh đã kết thúc nhưng chú Khang vẫn mang dáng vẻ khoẻ khoắn của người lính năm xưa. Giọng chú dõng dạc âm vang mang đầy vẻ hào hứng nhưng lắm lúc chú cũng bùi ngùi khi nhớ lại những ngày gian khổ bên đồng đội, thỉnh thoảng tiếng cười lại bật lên trên khuôn mặt của chú vẻ dào dạt nhưng chú lại nhớ đến những người chiến sĩ đã phải hi sinh. Hôm nay, trên khuôn mặt rạng ngời khi nhớ lại cuộc chiến năm xưa bộ quân phục chú Khang mặc vẻ sờn, cũ mang đầy bụi bặm của gió, bụi của dãy Trường Sơn. Mặc dù vậy chú vẫn trang trọng oai nghiêm đĩnh đạc. Rồi sau đó chú Khang bảo em: -     Cháu,thấy cuộc chiến đấu của các chú trải qua biết bao gian khổ, khó khăn những năm tháng ác liệt đó đã khắc hoạ cả một thời kỳ lịch sử của dân tộc ta oanh liệt hào hùng. Trên tuyến đường Trường Sơn giặc Mĩ đánh phá vô cung ác liệt; bom Mĩ cày xới đất đai, những con đường đốt cháy những cánh rừng, phá huỷ biết bao nhiêu những hàng cây là lá chắn của ta nhưng không vì bom rơi đạn lạc như vậy mà các chú lùi ý chí các đoàn xe vận tải ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến. Ngược lại, các chú còn phải đi trong bóng đêm theo sự hướng dẫn của các cô thanh niên xung phong nhưng không vì vậy mà nản chí vẫn tiến về phía trước trong làn đêm sâu thẳm của rừng hoang. Có hôm trời tối, Mĩ phát hiện ra ta chuyên chở qua rừng mà bọn chúng đã bắn bom để không cho ta qua phá vỡ chiếc cầu nối nhưng đặc biệt hơn cả là đoàn xe vận tải không có kính vì bị bom giật, bom rung, kính vỡ đi rồi. Bom đạn trải xuống hàng loạt khiến nào là kính bị vỡ, nào là vỡ đèn, mui xe bẹp, nào là thùng xe xước,... Chiếc xe không có đèn để đi vượt qua dãy Trường Sơn đầy nguy hiểm như thế mà các chú vẫn còn phải sử dụng những phương tiện thiếu thốn, thô sơ, khó khăn nhưng vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ đánh Mĩ. Mĩ với bao nhiêu thiết bị tối tân để đánh ta nhưng chúng ta đã vượt qua những gian khổ để đánh chúng. Chú còn nhớ trên các ca-bin những chiếc xe như thế bọn chú không có vật gì để che chắn cả. Gió táp vào măt mang theo bao nhiêu là bụi, gió của Trường Sơn mắt cay xè, tóc bạc trắng như người già còn mặt thì lấm lem như thằng hề vậy. Thế mà không ai cần rửa mà phì phèo chớm điếu thuốc hút ngang nhiên, ai nấy đều nhìn nhau thật ngộ cười gion giã vang khắp dãy Trường Sơn. Với những ngày nắng là như vậy nhưng đến lúc mưa thì các chú còn khổ hơn nhiều. Trường Sơn mỗi lúc mưa là mưa như trút nước cộng thêm vào đó là những giọt sương muối ở rừng hòa vào dòng nước mưa phả vào da thịt của các chú tê rát cả da mặt, áo thì ướt hết. Lắm lúc lạnh quá các chú phải tì sát vào nhau mà nghĩ thầm: vì bảo vệ Tổ quốc phải vượt qua được thiên nhiên thì mới là những người lính của bộ đội Cụ Hồ. Vì những lời nhủ thầm câu nói đó mà chú và các đồng đội mới trải qua được sự khắc nghiệt được thiên nhiên, thiên nhiên trong thời kỳ đó lắm lúc cũng là kẻ địch của mình đấy cháu ạ. Lời nói đó của chú làm tôi thêm thấm sâu vào và hiểu được phần nào nỗi gian truân của người lính. Thế nhưng các chú vẫn cầm vô-lăng lái một cách hăng hái hàng trăm cây số nữa có đâu cần thay, người lái gió lùa rồi quần áo lại khô thôi. -     Người lính Trường Sơn năm xưa giản dị, đơn sơ lắm cháu ạ. Để trải qua những ngày tháng ấy các chú phải vượt qua biết bao nhiêu gian lao vất vả mà đặc biệt là phải biết vượt qua chính mình có ý chí chiến đấu cao. Vượt qua những khó khăn như thế con người mới hiểu được sức chịu được của mình thật kỳ diệu. Xe không kính cũng là một thú vị vì ta có thể nhìn cả bầu trời không gian rộng lớn khoáng đạt như ùa vào buồng lái những ngôi sao đều nhìn thấy và những cánh chim chạy thẳng vào tim. Tâm hồn người chiến sĩ thật vui phơi phới đúng là: Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước  Mà lòng phơi phới dậy tương lai. Trên con đường Trường Sơn mỗi khi các chú gặp nhau thì thông qua cửa kính bắt tay đây chỉ là đơn thuần nhưng chú nghĩ rằng đó là sự động viên, truyền thêm sức mạnh cho nhau để vượt qua khó khăn mỗi khi giữa rừng bên bếp Hoàng cầm sưởi ấm bao trái tim người chiến sĩ các chú nghĩ dùng chung bát chung đũa tức là một gia đình là người trong một nhà rồi đấy cháu ạ. Một cử chỉ nhỏ của người chiến sĩ cũng là cho họ gắn bó thêm xiết chặt tình đồng đội. Chiến tranh đã mang đi biết bao những yêu thương, mất mát của người Việt Nam em sẽ duy trì hoà bình của dân tộc, giúp đỡ xiết chặt tình hữu nghị của các nước trên thế giới. Được nghe chú kể những vất vả ấy em thật khâm phục hơn tình đồng chí đồng đội, lòng dũng cảm hiên ngang của người chiến sĩ. Em thầm mơ ước trên thế giới không còn chiến tranh để các bạn có thể sống hạnh phúc, vui vẻ như chúng ta. Như tỉnh lại giấc mộng, chú Khang bảo tôi: thế nào cháu vui chứ? Tôi liền bảo: Vâng ạ. Sau đó chú đưa em về. Trích: loigiaihay.com
Xem thêm

2 Đọc thêm

Kể lại Em gặp chị Tấm

KỂ LẠI EM GẶP CHỊ TẤM

Bài làm Ánh sáng ban mai rọi vào mắt làm tôi choàng dậy ngỡ ngàng. Tôi đang nằm ở đâu thế này ? Nhìn xung quanh tôi mới nhận ra mình đang nằm trên một thảm cỏ xanh mướt, dưới một gốc cây bưởi già. Xung quanh tôi mùi hoa thơm ngan ngát. Líu lo bên cạnh là tiếng chim, rập rờn cánh bướm. Cạnh đấy là một cái giếng xây bằng đá xanh. Tôi cảm thấy khát nước vô kể, liền tiến lại phía giếng. Nhìn xuống, nước trong veo. Vớ lấy chiếc gàu để bên thành, tôi thả xuống giếng. Quái lạ, thả mói, thả mói mà chẳng đến nước. Chợt tôi thấy chim đó ngừng hót, bướm cũng ngừng bay, rồi chúng dồn về một phía, ríu rít vui mừng. Tôi quay lại phía đó thì thấy một chị áo tứ thân lộng lẫy, vừa đi vừa hát. Trông thấy tôi, chị lướt nhẹ đến bên, mỉm cười : - Em là ai mà lại lên được đây ? Tôi lo lắng : - Dạ... em... em. - Em đừng sợ, chị tên là Tấm, còn em ? Tôi reo lên : A ! Chị có phải là chị Tấm trong truyện Tấm Cám không ? Chị khẽ gật đầu, vén áo ngồi xuống gốc bưởi, kéo tôi ngồi theo. Trông chị xinh hệt nh- tôi vẫn thường tưởng tượng mọi ngày. Chim chóc bay quanh chúng tôi hót những lời ca đẹp nhất từ xưa đến nay tôi chưa từng được nghe. Lời ca nh- hòa cùng niềm vui lâng lâng của tôi. Tôi hỏi : - Chị Tấm ơi ! Hôm trước bọn em vừa học bài về chị đấy ! Chị có biết không ? Chị mỉm cười : Chị biết chứ ! Ngày nào chị chả rẽ mây nhìn xuống đất nước thân yêu của chúng mình. Chị nhìn những cánh đồng bát ngát, những lũy tre xanh rì rào, những ngôi nhà mái ngói đỏ nh- son, những dòng sông êm đềm uốn khúc, những bờ biển dạt dào sóng vỗ và nhất là những ngôi trường với những lớp học, những bé em đang mê mải học bài ! Đất nước mình bây giờ to lớn, hùng mạnh thật đấy ! Không còn phải sợ giặc ngoại xâm, sợ những tên quan lại độc ác, những trọc phú tham lam nữa. ... - Vâng ạ ! Bọn em bây giờ sung sướng hơn nhiều - Tôi tỏ ra muốn chia sẻ xúc động của chị. Nhưng điều thắc mắc của tôi còn mạnh hơn, tôi hỏi : - Ngày nào chị cũng nhìn xuống hạ giới, sao ngày nào bọn em cũng nhìn trời mà lại không thấy chị đâu ? - Em không nhìn thấy chị vì dưới con mắt của con người, chị là một đám mây ngũ sắc vờn quanh mặt trời lúc bình minh và hoàng hôn. Còn khi được xuống thăm quê hương đất nước chị là một làn gió thơm lặng lẽ trong đêm. Những lúc ấy chị đó đi qua mọi nhà, ngắm nhìn những em nhỏ, những bà mẹ ngồi khâu áo cho con. Chị lướt đến bên những gầm cầu, nhà ga, đến với những chú bé lang thang, ru cho chúng những giấc ngủ êm đềm. Nói đến đây, chị Tấm ngậm ngùi : - Sống trên tiên lòng chị vẫn ngổn ngang một mối. Chị đó có cuộc sống hạnh phúc nhưng vẫn còn bao người đau khổ. Vừa khi ấy mặt trời dịu hẳn lại. Thì ra đó về chiều. Tôi ngạc nhiên quá, sao một ngày lại ngắn quá như vậy ! Tôi vội hỏi một câu mà tôi vẫn ấp ủ từ lúc gặp chị, bởi tôi nghĩ, có lẽ đó đến lúc phải chia tay: - Chị Tấm ơi ! Tại sao chim chóc lại quấn quýt chị thế ? ở trần gian, chim chóc thấy người là bay đi liền ! Chị Tấm vừa vuốt ve một chú chim xanh biếc vừa trả lời : - Nếu ta thương yêu chúng với một tấm lòng nhân hậu thì chúng cũng thương yêu ta thôi em ạ ! Nói xong, chị đứng dậy, nh- báo hiệu giờ chia tay đó đến. Nhìn tôi, chị nói : - Trước khi chia tay, chị muốn khuyên em rằng : “Sống ở đời phải tốt bụng, hiền lành thì mới có hạnh phúc vững bền”. Rồi chị vẫy tay một cái. Một đám mây bay đến. Chị bảo tôi ngồi lên. Đám mây đưa tôi bồng bềnh trôi, chợt hạ thật nhanh. Tôi nh- người mất trọng lượng. Tôi bừng tỉnh, lúc đó mới biết rằng mình đó nằm mơ. Nhưng có lẽ giấc mơ này không phải vô tình. Trong giấc mơ chị Tấm đó cho tôi một bài học. Chị Tấm ơi ! Em sẽ làm theo lời chị dặn : “Sống ở đời phải tốt bụng, hiền lành thì mới có hạnh phúc vững bền”. Đó chính là một triết lí sống chín chắn ở đời.
Xem thêm

2 Đọc thêm

Kể lại kỷ niệm với người thân (mẹ em) pdf

KỂ LẠI KỶ NIỆM VỚI NGƯỜI THÂN MẸ EM

Kể lại kỷ niệm với người thân (mẹ em) Một năm mới lại về rồi,mẹ à!"Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm và nghĩ về người mẹ kính yêu.Đã 3 năm kể từ ngày mẹ đi sang nước ngoài rồi.Nhớ lại hồi mẹ còn ở đây,mẹ đều đưa tôi đi chợ hoa và mua sắm vào những ngày năm mới gần kề thế này.Tôi cứ ngồi suy nghĩ mông lung rồi chìm vào giấc ngủ . Tôi cảm giác thấy như mình đang lạc vào thế giới hư vô , vô tận . Những vòng xoáy sâu hút làm tôi bối rối , hoảng hốt . Bỗng tôi nghe thấy có tiếng gọi từ đằng xa "Thịnh ơi “.Tôi quay lại thì thấy mình đang đứng giữa khu công viên mà ngày tôi còn bé mẹ thường dắt tôi đến đây chơi.Từ xa bước lại phía tôi là một bóng người mà tôi cảm thấy vừa thân quen,vừa lạ lẫm."Phải chăng là mẹ?"-Tôi thầm nghĩ bụng.Tôi chạy lại gần để nhìn cho rõ.Ồ!Đúng là mẹ rồi.Lòng tôi vô cùng sung sướng và hạnh phúc .Không kìm nổi xúc động,tôi gọi thật to:"Mẹ,mẹ ơi!" rồi tôi chạy đến ôm chầm lấy mẹ.Mẹ cũng dang rộng đôi vòng tay bé nhỏ của mình để ôm tôi.Mẹ nghẹn ngào nói:"Thịnh !Con của mẹ!"Tôi òa khóc trong giây phút được gặp lại người mẹ kính yêu đã xa cách bao ngày.Đến bây giờ tôi mới có dịp nhìn kĩ mẹ hơn.Mái tóc của mẹ đã điểm vài sợi bạc.Những nếp nhăn của tháng ngày vất vả khó khăn bên xứ người hằn lên bên khóe mắt của mẹ.Chỉ có một điều ở mẹ mà tôi thấy không hề thay đổi,đó chính là nụ cười.Nụ cười của mẹ vẫn thật hiền dịu và đem lại cho tôi cảm giác yên bình ,hạnh phúc.Đang mải ngắm nhìn người mẹ hiền dịu đã xa cách bao ngày thì giọng mẹ vang lên khiến tôi hơi giật mình:”Mẹ con mình ra ghế đá kia tâm sự đi.Lâu lắm rồi mẹ con mình không được nói chuyện với nhau.”Tôi gật đầu: “Vâng ạ!” Tôi và mẹ ra hàng ghế đá thân thuộc ngày nào.Mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc tôi và hỏi:”Dạo này gia đình mình thế nào hả con?”Tôi liền trả lời:”Mọi người vẫn khỏe mẹ à!Ông ngoại thì thỉnh thoảng bị thấp khớp.Còn các bác thì vẫn đi làm đều.Mọi người vẫn nhắc tới mẹ luôn đấy ạ.Ai cũng nhớ mẹ nhiều lắm ! nhất là cha . mỗi lần nhớ mẹ
Xem thêm

2 Đọc thêm

Em hãy tả lại về một người thân của em

EM HÃY TẢ LẠI VỀ MỘT NGƯỜI THÂN CỦA EM

Đề bài : Em hãy tả lại một người thân trong gia đình em .Bài làm : Trong gia đình em, có rất nhiều người. Người để lại nhiều kỷ niệm sau sắc nhất và nhiều hình ảnh đẹp nhất là anh hai của em . Anh hiện đã được 21 tuổi rồi.Anh học đại học năm thứ ba,khoa Công Nghệ Thông Tin,Tường đại học Cần Thơ.Vóc người anh thôn thả, gọn gàng.Khuân mặt của anh dài. Khi anh cười,hai con người long lanh như hai hòn ngọc pha lê, dịu hiền, khó tả,… Lông mi anh đên,dày và rậm.Mái tóc anh đen mượt mà . Sống mũi anh cao. Vầng trán anh cao và rộng .Mỗi khi anh cười,haimas núm anh thật đễ thương. Hàm răng của anh trắng và đều như ngững hạt bắp. Nước da anh trắng trẻo, hồng hào. Tính anh hiền , rất nghiêm khắc. Đối với tất cả mọi người anh rất nghiêm,công tư rõ ràng. Những lúc rãnh rỗi anh mang laptop ra cập nhật thông tin. Những buổi chiều mát mẻ, em cùng anh ra sân đá bóng.Quao! Sau những đòn tấn công ngoạn mụng, anh sút mạnh quả bóng vào khung thành. Em đứng ngây ra.Khâm phục khảo phục anh luôn, đá giỏi quá ! Em rất thích anh của em. Anh không chỉ là anh của em mà còn là một cầu thủ suất sắc trong mắt em.
Xem thêm

1 Đọc thêm

Kể về những giây phút đầu tiên khi em gặp lại anh trai sau một thời gian xa cách - văn mẫu

KỂ VỀ NHỮNG GIÂY PHÚT ĐẦU TIÊN KHI EM GẶP LẠI ANH TRAI SAU MỘT THỜI GIAN XA CÁCH - VĂN MẪU

  Đề bài: Em hãy kể về những giây phút đầu tiên khi em gặp lại anh trai sau một thời gian xa cách. B&agra

2 Đọc thêm

Người lái đò sông Đà - Một thiên tùy bút có thần docx

NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ - MỘT THIÊN TÙY BÚT CÓ THẦN DOCX

Còn một công trình Sông Đà nghệ thuật được xây dựng bằng ngôn ngữ mà Nguyễn Tuân đã để lại cho lịch sử văn học Việt Nam, để lại cho đời trên trang tuỳ bút thì mãi mãi vẫn còn nguyên vẹn,[r]

5 Đọc thêm

Người lái đò sông Đà - Một thiên tùy bút có thần pot

NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ - MỘT THIÊN TÙY BÚT CÓ THẦN POT

TRANG 1 NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ - MỘT THIÊN TÙY BÚT CÓ THẦN Sông Đà - một trận đồ tự nhiên hùng vĩ, được xây dựng bằng hai chất liệu nước và đá, lỏng và cứng, cuồn cuộn tuôn dài, nhấp nhô n[r]

7 Đọc thêm

Kể về giấc mơ được gặp Thánh gióng của em - văn mẫu

KỂ VỀ GIẤC MƠ ĐƯỢC GẶP THÁNH GIÓNG CỦA EM - VĂN MẪU

  Đề bài: Trẻ em vẫn mơ ước vươn vai một cái là trở thành tráng sĩ như Thánh Gióng. Em hãy tưởn

2 Đọc thêm

Cùng chủ đề