LOI DAN CHO BAI THO ME OM CUA TRAN DANG KHOA

Tìm thấy 10,000 tài liệu liên quan tới từ khóa "LOI DAN CHO BAI THO ME OM CUA TRAN DANG KHOA":

giáo án tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ của đặng trần côn

GIÁO ÁN TÌNH CẢNH LẺ LOI CỦA NGƯỜI CHINH PHỤ CỦA ĐẶNG TRẦN CÔN

GIÁO ÁN TÌNH CẢNH LẺ LOI CỦA NGƯỜI CHINH PHỤ (Trích Chinh phụ ngâm) Nguyên tác chữ Hán: Đặng Trần Côn Bản diễn Nôm: Đoàn Thị Điểm A. Mục tiêu bài học Giúp HS: 1. Về kiến thức Cảm nhận được nỗi đau khổ, cô đơn của người chinh phụ trong chiến tranh Nắm được nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật Hiểu được đặc trưng cơ bản của thể loại ngâm khúc Thấu hiểu được ý nghĩa sâu sắc của tác phẩm: đề cao tình yêu lứa đôi, lên án chiến tranh phi nghĩa 2. Về kỹ năng Có kỹ năng đọc hiểu một tác phẩm thơ ca trung đại Phân tích, cảm nhận được nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật 3. Về thái độ Thương yêu, đồng cảm cho nỗi khổ đau của con người trong chiến tranh, nhất là người phụ nữ Trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại B. Phương pháp tiến hành: Phương pháp đàm thoại Phương pháp thuyết trình C. Phương tiện thực hiện Giáo viên: SGV, SGK, clip nhạc, máy chiếu, laptop… Học sinh: Vở soạn bài, SGK D. Cách thức tiến hành 1. Ổn định lớp 2. Kiểm tra bài cũ 3. Bài mới Lời giới thiệu: Từ xưa đến nay, mỗi mảnh hồi ức về chiến tranh là một nỗi đau không lời nhưng day dứt của biết bao con người, biết bao số phận. Chiến tranh gây nên bao tình cảnh éo le: mẹ xa con, vợ xa chồng, con xa cha…Cảm thương cho những hoàn cảnh đó, rất nhiều tác giả đã sáng tác nên những vần thơ làm lay động lòng người. Trong số đó có Đặng Trần Côn – một tác giả đời vua Lê chúa Trịnh, bằng một sự cảm thông sâu sắc, ông đã khắc họa rõ nét một bản nhạc tâm trạng với bao cung bậc của người vợ có chồng chinh chiến phương xa: lo lắng, tủi hổ, đau đớn…Đi vào đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” sẽ giúp chúng ta cảm nhận sâu sắc hơn thế giới nội tâm đầy biến động ấy.
Xem thêm

12 Đọc thêm

Bài thơ Thêm một của Trần Hòa Bình

BÀI THƠ THÊM MỘT CỦA TRẦN HÒA BÌNH

Thêm một chiếc lá rụng Thế là thành mùa thu  Thêm một tiếng chim gù  Thành ban mai tinh khiết…    Dĩ nhiên là tôi biết  Thêm một – phiền toái thay!  Nhưng mà tôi cũng biết  Thêm một – lắm điều hay    Thêm một lời dại dột  Tức thì em bỏ đi  Nhưng thêm chút lầm lì  Thế nào em cũng khóc!    Thêm một người thứ ba  Chuyện tình đâm dang dở  Cứ thêm một lời hứa  Lại một lần khả nghi!    Nhận thêm một thiếp cưới  Thấy mình lẻ loi hơn  Thêm một đêm trăng tròn  Lại thấy mình đang khuyết…    Dĩ nhiên là tôi biết  Thêm một – lắm điều hay…    Nguồn: Bản chép tay do tác giả ký "Thân tặng bạn đọc Việt Nam "    Sinh năm 1956 tại Hà Tây, Trần Hòa Bình là người đàn ông đa tài. Anh viết báo, làm thơ, vẽ, giảng dạy và còn được biết đến như một chuyên gia tâm lý sâu sắc và hóm hỉnh với những lời gỡ rối tâm tình giúp độc giả. Dù rong chơi như một gã tài tử ở nhiều lĩnh vực, nhưng chỉ với Thêm một, Trần Hòa Bình ghi tên anh như một thi sĩ tài hoa trên thi đàn Việt Nam đương đại. Những câu thơ như lời chiêm nghiệm chân thành từ cuộc sống riêng tư đa truân của anh đã động chạm đến trái tim của đông đảo độc giả: “Thêm một lời dại dột/ Tức là em bỏ đi/Nhưng thêm chút lầm lì/Thế nào em cũng khóc…”. Trần Hòa Bình gọi Thêm một là bài thơ “giời cho”. Trong một cuộc phỏng vấn, anh từng tâm sự: “Tôi rời giảng đường vào một buổi sáng, đang thênh thênh trên con đường quen thuộc trở về nhà thì có một chiếc lá vàng thật đẹp rơi trúng đầu. Tôi ngẩng lên và sững sờ trước một vòm trời với những rặng cây lúc chuyển mùa. Trời ạ, mùa thu đến thật rồi mà sao mình chẳng biết! "Thêm một chiếc lá rụng/ Thế là thành mùa thu" – câu thơ đầu tiên bật ngay ra trong đầu cùng lúc hình thành một cái tứ”. Nhưng quả táo không làm nên Newton, chiếc lá vàng sẽ không làm nên Thêm một nếu nó không rơi vào đôi mắt đa tình và trái tim giàu rung cảm của thi nhân.    Trong cuộc sống riêng, dù đa đoan và nhiều nỗi đoạn trường nhưng Trần Hòa Bình giành được nhiều tình yêu từ bạn đọc, những người phụ nữ và nhiều lứa sinh viên tại Học viện Báo chí Tuyên truyền (Hà Nội). Mới bước qua tuổi ngũ thập, nhà thơ đa tài, người đàn ông giàu tình yêu còn nhiều dự định dang dở với sự nghiệp, với gia đình nhưng trời đã gọi “thêm một chiếc lá rụng” dù chiếc lá ấy hãy còn xanh và còn tràn đầy sức sáng tạo.    Lưu Hà    *Trong cuộc sống,khi ta ăn bữa cơm,bát canh nhạt trong mâm chỉ cần thêm 1 chút muối là đã hoàn hảo.  Và khi ta ngắm đoá hoa hồng tuyệt đẹp dành cho người thương,tay ta sẽ bất chợt khẽ đính thêm một tấm thiệp xinh xinh lên đó,bên trong là tất cả của ta trao cho họ.  Ta thấy, Sự thêm một ấy thật tuyệt vời.  Nhưng ,cũng là thêm một,sẽ hỏng bét khí đó là câu trách móc trong phút hờn giận cãi vã.  hay là 1 chứ dùng thừa thãi ở bài thơ,bài văn.  Thế thì thật rõ ràng,thêm một cũng là sự đối chọi giữa 2 thái cực,như mọi sự vật trong quy luật phát triển của cuộc sống tự nhiên. Và từ đặc trưng ấy,1 tứ thơ nho nhỏ đã ra đời.  Bài thơ Thêm MỘt-nhà thơ Trần Hoà Bình.  Khi ta đến với tứ thơ ở những câu đầu bài,ta đã gặp sự hiện diện qua những tinh khiết,tươi trong như buổi ban mai sơ khai của mọi vật:  "Thêm một chiếc lá rụng  Thế là thành mùa thu  Thêm một tiếng chim gù  Thành ban mai tinh khiết".  Thêm một của nhà thơ ngủ quên trong không gian,được ngọn lá đầu thu khẽ rụng xuống vuốt ve,vươn vai tỉnh giấc và múa vũ điệu điệp ngữ của mình,ghi dấu ấn báo hiệu sự xuất hiện trong đất trời.Không cần bao la và trọn vẹn như lá cây ngô đồng trong thơ cổ,rụng xuống nặng 1 thu:  "Ngô đồng nhất diệp lạc  Thiên hạ cộng tri thu".  Đối với thêm một,mỉm cười đi đến trong tiếng chim gù cùng mùa thu là đủ.Đủ để con mắt tinh tế nhà thơ nhận thấy và tham gia vào thái cực tinh khiết,xinh đẹp-thái cực mà thêm một mang đến cho thế giới những sự báo hiệu tuyệt vời-ban mai.  Nhưng,nắng ban mai đẹp đến thế nào rồi cũng sẽ tan đi theo bóng mặt trời.Thái cực xinh đẹp và tinh khiết kia sớm muộn cũng cho thấy 1 điều khác,bởi thế sự mêmh mông thảy cũng vô thường.Nhà thơ vốn hiểu rõ điều ấy,nên ngay sau khi tham gia đã nhăn trán suy nghĩ về thái cực đối lập,xem thật sự nó sẽ xuất hiện thế nào và những thứ nó mang đến ra làm sao.Tất cả,thu trong 1 câu tặc lưỡi:  "Dĩ nhiên là tôi biết  Thêm một -lắm điều hay  Nhưng mà tôi cũng biết  Thêm một-phiền toái thay".  Ờ-nhà thơ suy đoán,cái thêm một này nó rắc rối lắm,có đếm 2 thái cực và rất nhiều trường hợp,thế nên lúc nó gặp mình toàn là điệp ngữ của nó xuất hiện cùng những cái rất nước đôi("dĩ nhiên","nhưng mà').Thế thì phải tìm ngay cái thái cực còn lại mới được.  và,may mắn thay,nhà thơ cũng không phải tìm lâu.Khi nhà thơ lỡ miệng khen thêm một bóng hồng vô định trước mặt nàng thơ,hay lần nữa quên tặng quà cho nàng vào những dịp đặc biệt,bộ mặt tinh quái,oái oăm của thái cực hư hỏng sẽ ló mặt ra cười trong sự giận hờn của nàng:  "Thêm một lời dại dột  Tức thì em bỏ đi.'  và nó không chỉ cười hay đứng nhìn suông,nó còn muốn nhà thơ ôm đầu lo lắng cho tình yêu của mình.Ta có thể tủm tỉm cười khi thấy thái độ lầm lì của nhà thơ,tỏ vẻ chống đối nó,nhưng càng chống nó thì càng khiến tình yêu nguy cấp hơn.Có lẽ,nhà thơ sắp phải xuống nước truớc nó,chấp nhận những giọt nước mắt uất ức của nàng thơ mà nó mang đến:  "Thêm một chút lầm lì  Thế nào em cũng khóc."  Nhưng dù sao,nhà thơ sẽ được yên ổn,sau khi đã dẹp bỏ xong những gì của nó.Nhà thơ chỉ thấy buồn khi phát hiện ra nó ở nhiều điều mà mình không thể giải quyết được.Nhà thơ muốn thất vọng,nhưng biết sao,khi đã trót chỉ đứng giũa 2 thái cực?  Sẽ buồn bực lắm,nếu nhìn nhứng lời dối trá mạo danh thành thật đang đắp điếm bao nỗi phập phù sợ hãi mà mình không thể nào phá sập,hay nghẹn ngào trước một mối duyên tình bị chặn ngang do những trở trái ,mà nhiều khi 'kẻ thứ 3" thật ra chưa hẳn đã có tội:  "Thêm một người thứ ba  Chuyện tình đâm dang dở  Cứ thêm một lòi hứa  Lại một lần khả nghi!"  Nhưng, mặt trăng sáng đẹp có lúc tròn lúc khuyết,mặt trời quay chiếu khi ngày khi đêm,nhưng trái đất dưới tất cả đó vẫn là hành tinh tươi đẹp nhất.Thêm một là sự vật,là sinh vật,thi khi đến với con người,cũng có những quy luật riêng để hiển hiện,và 2 thái cực của thêm một từ khổ 1 tới khổ 3,dù khiến nhà thơ lần lựot bị những xúc cảm trái chiều xô đẩy,nhưng vẫn cho nhà thơ một cõi trần thế đẹp đến đáng sống,cho dù ban mai tinh khiêt vấn hoá lẫn cùng hờn dối,khả nghi trong kiếp người.  Và khi ta có một nơi đẹp để sóng trong1 sự vật thú vị như thêm một,ta cần phải hưởng trọn nó,mặc cho ánh trăng tròn rằm xinh đẹp soi chiếu nỗi cô dơn với 1 nửa ta khuyết thiếu,hay khi thiệp cưới trao tay,lẽ ra ta phải đón bằng nụ cười xinh xắn,nhưng hy vọng tình yêu bị bớt xén của ta lại hiện ra trên mặt ta ánh mắt buồn,đôi khi là 1 giọt khóc…  "Nhận thêm một thiếp cưới  Thấy mình lẻ loi hơn  Thêm một đêm trăng tròn  Lại thấy mình đang khuyết".  Tất nhiên,ta hay nhà thơ cũng không thể giấu mình một tiếng thở dài,đôi khi là mệt nhọc.Phải rồi,biết mình chỉ là kiếp người thôi,nhưng phải sống trong cái quy luật đối chọi của những điều mà mình yêu thích,và cứ diến ra thành cái vòng khép kín,sẽ thật bức bối.Có lẽ,sẽ có ai đó tìm thêm được gợi mở từ chiêm nghiệm này mà ta chia sẻ.thôi ,dòng đời trôi chảy,đã mở ra thì sẽ khép,khép rồi cũng mở ra cho những ai chưa trải mà thôi:  "Dĩ nhiên là tôi biết  Thêm một-lắm điều hay.  Ta chia tay tứ thơ,bước chân ra đi còn ngoái lại.Tứ thơ chỉ khép mà không bao giờ đóng.Vì luôn chờ đợi chúng ta. 
Xem thêm

3 Đọc thêm

Dựa vào bài Mưa – Trần Đăng Khoa, hãy tả lại trận mưa rào mà em có dịp quan sát

DỰA VÀO BÀI MƯA – TRẦN ĐĂNG KHOA, HÃY TẢ LẠI TRẬN MƯA RÀO MÀ EM CÓ DỊP QUAN SÁT

Trận mưa rào thật là thích đã đem đến cái không khí trong lành, khoan khoái dễ chịu. Cây cối như vụt lớn hẳn lên, sum suê hơn mọi ngày, cái bể nhà em lại đầy ắp nước mưa. Trời nóng oi bức đến mười ngày, hôm qua một trận mưa rào vừa ập xuống. Trời bỗng tối sầm lại, gió thổi ù ù, mây đen kéo đến ùn ùn như ông trời đang mặc áo giáp đen ra trận. Không hiểu từ đâu mối bay ra rợp trời, mối trẻ hay rất cao, cao đến sát mái nhà, ngọn cây. Mối già bay thấp, có con bay là là mặt đất. Mối bay ra rất nhiều tưởng như vơ tay lên là bắt được đến vài con mối. Ngoài vườn, mẹ gà cục cục dẫn đàn con tìm nơi ẩn nấp, những chú gà con như những nắm bông vàng chạy lon ton, thỉnh thoảng lại kêu "chiếp chiếp". Gió ngày càng thổi mạnh, bãi mía trước nhà được cơn gió thổi làm lá mía xào xạc như muôn ngàn thiếu nữ đang múa gươm. Bụi cuốn mù trời, lá khô cuốn theo chiều gió chạm xuống đất nghe xào xạc dồn vào một góc sân như một bàn tay vô hình đã quét lại. Ngoài đầu  ngõ, những chú kiến hối hả hành quân về tổ mang theo bao nhiêu là thức ăn dự trữ báo hiệu trước một trận mưa rất to sắp đến. Gió thổi mát ơi là mát. Những cọng cỏ gà rung rinh tai nghe ngóng. Đến cả bụi tre đầu ngõ cũng kẽo kẹt đưa võng, lá tre choẽ xuống như những cô thiếu nữ đang ngổi tần ngần gỡ tóc. Hàng bưởi ven bờ ao đu đưa bế những đứa con đầu tròn trọc lốc. Bỗng chớp loé sáng rực, cả bầu trời như có một chiếc bút kỳ lạ đã vẽ lên bầu trời một nét vẽ thật rõ sáng rồi vụt tắt, ông sấm được thể ra oai ghé xuống sân cười khanh khách, có lúc phát ra những tiếng đùng đoàng như mìn phá đá. Cây dừa vốn thường ngày đứng im lặng ở góc vườn nay thả sức sải tay bơi như những vận động viên đang bơi lội. Những chị mùng tơi ở hàng rào cạnh tường lâu nay uốn éo giờ được nhảy múa hả hê. Lộp bộp, lộp bộp, trời đã mưa. Trẻ em trong xóm reo lên. Mưa ù ù như xay lúa, mưa sầm sập giọt ngã giọt bay. Nước sùi bọt trắng xoá cả sân. Đất trời mù trắng nước, mưa chéo mặt sân, mùi nước mưa ngai ngái, ngòn ngọt. Mưa rào rào trên mái tôn. mưa bùng nhùng trên các tàu lá chuối, lá khoai. Nước chảy ồ ồ, xối xả. Nước ngập cả sân. Mấy ông cóc cụ nhảy chồm chồm bì bõm trong nước mưa. Nước chảy đục ngầu ngầu, cuồn cuộn dồn về ao, nước mấp mé vườn nhà. Bỗng lóe lên một ánh chớp, sấm kêu "đùng" một cái làm trẻ con trong xóm hét lên một tiếng rõ to. Cây lá trong vườn hả hê run rẩy. Mưa ngớt dần rồi lạnh hẳn, mấy con chim chào mào từ gốc cây nào đó bay ra hót râm ran như đón ông Mặt Trời lại mỉm cười, những tia nắng vàng óng ánh sau những vòm lá bưởi. Bầu trời lại trong xanh và cao như một bàn tay vô hình đã gột rửa sạch những đám mây đen. Tiếng bàn chân chạy lép nhép ngoài đường. Trẻ em trong xóm rủ nhau đi bắt cá rô ngược dòng nước. Trận mưa rào thật là thích đã đem đến cái không khí trong lành, khoan khoái dễ chịu. Cây cối như vụt lớn hẳn lên, sum suê hơn mọi ngày, cái bể nhà em lại đầy ắp nước mưa. Trích: loigiaihay.com
Xem thêm

1 Đọc thêm

Viết đoạn văn nêu tác dụng của phép nhân hoá trong bài thơ Mưa của Trần Đăng Khoa.

VIẾT ĐOẠN VĂN NÊU TÁC DỤNG CỦA PHÉP NHÂN HOÁ TRONG BÀI THƠ MƯA CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA.

Trong bài thơ Mưa của Trần Đăng Khoa, phép nhân hóa dược sử dụng rất rộng rãi. Trong bài thơ Mưa của Trần Đăng Khoa, phép nhân hóa dược sử dụng rất rộng rãi. Ông trời mặc áo, mía múa gươm, kiến hành quân, cô gà rung tai nghe, bụi tre tần ngần gỡ tóc, hàng bưởi bế lũ con đầu tròn trọc lóc, sấm ghé xuống sân khanh khách cười, cây dừa sử dụng tay bơi, ngọn mùng tơi nhảy múa... Phép nhân hóa này làm cho cả thế giới cây cỏ, thiên nhiên hoạt động sinh động, đa dạng như thế giới con người. Thiên nhiên như đang vào trận chiến: ông trời mặc áo gióng đen, mía múa gươm, kiến hành quân nhưng lại vẫn có những hoạt động bình dị khác như gỡ tóc, hơi, nhảy múa, bế con... Phép nhân hóa được sử dụng thành công là nhờ sự quan sát tinh tế của tác giả, kết hợp với sự liên tưởng độc đáo. Phép nhân hóa được sử dụng nhiều hơn nhưng không có sự trùng lặp. Trích: loigiaihay.com  
Xem thêm

1 Đọc thêm

DỰA VÀO BÀI MƯA CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA, HÃY TẢ LẠI TRẬN MƯA RÀO MÀ EM CÓ DỊP QUAN SÁT

DỰA VÀO BÀI MƯA CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA, HÃY TẢ LẠI TRẬN MƯA RÀO MÀ EM CÓ DỊP QUAN SÁT

Trời oi bức ngột ngạt đến hơn chục ngày liền. Hôm nào tôi cũng phải nhao ra những bờ tre, tìm chỗ nào mát nhất thì ngồi. Chân cứ khoả liên tục xuống ao tay thì quạt mà lúc nào mồ hôi vẫn cứ túa ra. Vậy mà không ngờ chiều hôm qua mưa đến. Đến vội vã, mưa trút nước ào ào rồi lại tạnh rất nhanh. Khoảng bốn giờ chiều rồi ra nắng vẫn còn chang chang. Không có lấy một ngọn gió nào. Trời lúc này thật là ngột ngạt. Nhưng bỗng dưng trời tối sầm cả lại, gió ù ù, mây từ đâu ùn ùn kéo đến khoác cho ông trời một chiếc áo giáp đen. Mối từ đâu bay ra nhiều khônhg kể xiết. Cánh mối rụng lả tả bay tứ tung như trẻ con xé vụn giấy quăng lên túa ra trước gió. Ngoài vườn mẹ gà rối rít gọi đàn con đang hoảng loạn miệng không ngừng kêu “chiếp chiếp”. Gió càng thổi mạnh. Bãi mía sau vườn vung ká kêu xào xạc như những dũng sĩ múa gươm. Bụi lốc cuốn đầy trời, đám lá khô cứ vào cuộn tròn lại bung ra. Ngoài ngõ đám kiến đen bỏ cả mồi đang vội vã hành quân về tổ. Gió thổi tung mát rượi làm những ngọn tre cuốn cả cành lá vào nhau, thân kỳ cọc kêu lên kẽo kẹt. Đáng thương hơn là cây bưởi của ông. Vốn đã phải mang cái thân to lớn đầy cành lá, bưởi lại còn phải bế một đàn con tinh nghịch, đứa nào đứa nất cứ đòi chạy tứ tung khắp phía. Trời bắt đầu lác đác mưa. Sấm sét rạch ngang dọc nền trời rồi ùng oàng đổ xuống sân như mìn phá đá. Thế mà chị dừa chẳng sợ, cứ vẫy vẫy cánh tay dài như khua múa. Chị mùng tơi còn phụ hoạ nhảy múa hả hê. Lộp bộp, lộp bộp. Mưa bắt đầu đổ xuống vội vã, ào ào. Mưa như trút nước làm trắng xoá cả mặt sân, những bọt nước tung lên trắng xoá vừa định trôi đi thì liền bị giọt nước mưa khác rơi vào vỡ vụn. Mưa sàn sạt trên mái ngói khô, mưa bộp lộp trên tàu chuối đầu nhà. Nước chảy ồ ồ, xối xả ngập cả sân khiến mấy ông óc cụ cứ nhảy chồm chồm. Bố em đi chạy về chạy mưa không kịp nước dội ướt hết cảngười. Trận mưa đến nhanh nhưng vụt tạnh. Cây lá được một bữa hả hê ngơ ngác nhìn ông mặt trời đang trở lại. Bầu trời trong xanh, những tia nắng lại rọi lên vàng óng. Trận mưa cho tôi cảm giác thật khoan khoái và dễ chịu. Thế là những ngày oi bức vụt tan. Tôi chạy vội ra sân dọn những quả bòng vừa rụng xuống. Rồi tôi ra bể vục một vục nước phả lên đầu lên mặt để cảm nhận sự ngọt ngào mát lạnh của mưa.  loigiaihay.com
Xem thêm

1 Đọc thêm

Phân tích bài thơ hạt gạo làng ta của Trần Đăng Khoa

PHÂN TÍCH BÀI THƠ HẠT GẠO LÀNG TA CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA

Đề bài: Phân tích bài thơ hạt gạo làng ta của Trần Đăng Khoa Bài làm  Bài thơ Hạt gạo làng ta của Trần Đăng Khoa viết năm 1969 khi nhà thơ còn là một cậu bé 11 tuổi. Thế mà bài thơ lại có tầm suy nghĩ của người lớn: chín chắn, chững chạc làm sao. Tứ thơ của bài thơ được phát triển bắt đầu từ ý khái quát: hạt gạo được kết tinh từ những hương vị ngọt ngào của quê hương. Đó là hương đồng gió nội, là bài ca lao động, là lời ru của mẹ, là vị phù sa màu mỡ của đất đai quê nhà. Nhưng hạt gạo cũng còn được làm ra từ trong khó khăn của thiên tai, từ trong khói lửa của chiến tranh. Hạt gạo không chỉ là sản phẩm vật chất mà còn là sản phẩm tinh thần vô giá: "Hạt gạo làng ta  Có vị phù sa  Của sông Kinh Thầy  Có hương sen thơm  Trong hồ nước đầy  Có lời mẹ hát  Ngọt bùi đắng cay" Các khổ 2 và 3 của bài thơ tập trung thể hiện những "đắng cay"mới có được hạt gạo dẻo thơm. Trong một bài ca dao ông cha đã từng nhắc nhở: "Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo ngon một hạt đắng cay muôn phần". Vị đắng cay mà Trần Đăng Khoa muốn nói đến là nỗi vất vả trong khắc phục thiên tai để sản xuất của người nông dân. Những bão lụt, hạn hán dồn dập… Điệp từ "có" kết hợp với số từ "bảy", "ba", "sáu", nhà thơ đã thể hiện được sự tàn phá ghê gớm của thiên nhiên: "Hạt gạo làng ta Có bão tháng bảy Có mưa tháng ba   Giọt mồ hôi sa   Những trưa tháng sáu  Nước như ai nấu Chết cả cá cờ Cua ngoi lên bờ Mẹ em xuống cấy" Bài thơ ca ngợi ý chí vượt khó của mẹ, của bà con nông dân trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Những năm 60, 70, giặc Mĩ leo thang bắn phá miền Bắc. Chúng hòng phá hoại những thành quả xây dựng ta, nhằm ngăn chặn sự chi viện của hậu phương lớn miền Bắc đối với tiền tuyến lớn miền Nam. Những trai làng phải lên đường đánh giặc:                "Những năm bom Mĩ                 Trút lên mái nhà                 Những năm khẩu súng                 Theo người đi xa" Ở quê nhà là các bà, các chị. Họ vừa phải sản xuất vừa phải chiến đấu để bảo vệ thành quả lao động của mình, bảo vệ quê hương bình yên với đồng lúa thẳng cánh cò bay. Ngày ấy, hình ảnh các cô gái súng quàng vai, lưng đeo băng đạn cả khi cày khi cấy trở thành một biểu tượng đẹp của con người Việt Nam. Đó là sự kết hợp đẹp giữa chiến đấu và sản xuất: "Những năm băng đạn Vàng như lúa đồng Bát cơm mùa gặt Thơm hào giao thông" Những năm tháng gian khổ ấy, các em thiếu nhi cũng muốn đóng góp một phần nhỏbé của mình vào công cuộc xây dựng đất nước: "Hạt gạo làng ta Có công các bạn Sớm nào chống hạn Vục mẻ miệng gàu Trưa nào bắt sâu Lúa cao rát mặt Chiều nào gánh phân Quang trành quết đất" Các em tham gia một cách tự giác, chăm chỉ. Sự chăm chỉ ấy được bài thơ thể qua các từ: sớm, trưa, chiều. Sự đối lập giữa sức vóc bé nhỏ với công việc người lớn mà các em tham gia được tác giả khắc họa một cách khá ngộ nghĩnh và xúc động. Khổ cuối, tác giả nâng giá trị của hạt gạo thành: "Hạt vàng làng ta". Hạt gạo quý như hạt vàng. Điệp khúc "Hạt gạo làng ta" ở mỗi khổ thơ thể hiện được sự trân trọng tự hào của nhà thơ đối với quê hương. Ta có thể nhận ra những"hạt vàng" lấp lánh trong bài thơ.
Xem thêm

2 Đọc thêm

Viết bài văn ngắn nêu cảm nhận của em về hình ảnh con người trong bài thơ “Mưa” của Trần Đăng Khoa.

VIẾT BÀI VĂN NGẮN NÊU CẢM NHẬN CỦA EM VỀ HÌNH ẢNH CON NGƯỜI TRONG BÀI THƠ “MƯA” CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA.

Xuyên suốt tác phẩm là hình ảnh vạn vật đất trời bị biến đổi bởi cơn mưa rào bất chợt. Và nổi bật trên cái phông nền nghiêng ngả vì mưa của hài thơ, hình ảnh con người hiện lên thật đẹp. Bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa là bài thơ tả cảnh độc đáo. Xuyên suốt tác phẩm là hình ảnh vạn vật đất trời bị biến đổi bởi cơn mưa rào bất chợt. Và nổi bật trên cái phông nền nghiêng ngả vì mưa của hài thơ, hình ảnh con người hiện lên thật đẹp. Hình ảnh con người trong bài thơ được thể hiện qua hình ảnh "Bố em đi cày về" xuất hiện ở phía cuối bài thơ:           Bố em đi cày về  Đội sấm Đội chớp          Đội cả trời mưa "Bố em" chỉ là một người nông dân bỗng nhiên trở nên lớn lao khác thường. Ông "Đội sấm", "đội chớp", "đội cả trời mưa". Ba ý thơ được tách riêng thành ba dòng, điệp từ "đội" được lặp lại ba lần, điều đó vừa thể hiện cái dữ dội của trời mưa vừa bộc lộ tư thế hiên ngang của người cha. Ông đi cày về, trên vai còn vác chiếc cày, bàn tay còn dắt con trâu; hình ảnh ấy bước ra từ cái dữ dội, ì ầm đáng sợ của cơn mưa rào. Đó là hình ảnh người nông dân có tầm vóc lớn lao, tư thế vững vàng, hiên ngang như một vị thần đội trời đạp đất có sức mạnh có thể sánh với thiên nhiên. Trong con mắt nhìn của một em bé chín tuổi, người cha đi cày quả là hình ảnh của một tráng sĩ có vẻ đẹp lớn lao, kỳ vĩ. Người bố trong bài thơ "Mưa" còn là đại diện cho hình ảnh con người trước sự dữ dội, khắc nghiệt của thiên nhiên. Cơn mưa ập xuống, tất cả vạn vật biến đổi: mía nghiêng ngả, kiến rời tổ, mối vỡ tổ,... Chỉ duy con người vẫn vững vàng với công việc khai thác, chinh phục tự nhiên, bắt tự nhiên phải phục vụ mình (đi cày). Hình ảnh con người trong bài thơ thật kiêu hãnh! Trích: loigiaihay.com  
Xem thêm

1 Đọc thêm

Soạn bài Mưa của Trần Đăng Khoa

SOẠN BÀI MƯA CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA

Soạn bài Mưa của Trần Đăng Khoa I. Đọc – hiểu văn bản Câu 1. Bài thơ tả cơn mưa ở vùng nông thôn Bắc Bộ vào mùa hè. - 45 dòng đầu : Sắp mưa. - 18 dòng cuối : Mưa. Câu 2. Đây là bài thơ tự do. Dòng ngắn nhất là 1 tiếng, dài nhất là 4 tiếng. Chủ yếu là dòng 2 tiếng. Hình thức này tạo nên tiết tấu nhanh, nhiều biến đối liên tục của sự vật diễn ra trong một cơn mưa rào (Mưa lớn nhưng kết thúc sớm !). Câu 3. Rất nhiều sự vật: - Trước cơn mưa : (1) Những con mối (2) Gà con (3) Ông trời (4) Muôn nghìn cây mía (5) Kiến (6) Lá khô (7) Cỏ gà (8) Bụi tre (9) Hàng bưởi (10) Chớp (11) Sấm (12) Cây dừa (13) Cóc (14) Cây lá (15) Chó. - Tác giả đã sử dụng hàng loạt các động từ, tính từ miêu tả các sự vật độc đáo, thể hiện sự quan sát tinh tế. + Mối trẻ bay cao ; Mối già bay thấp. + Ông trời và kiến như chuẩn bị tham gia trận đánh nên “mặc áo giáp đen”, “hành quân đầy đường”. + Mỗi sự vật đều chờ đón cơn mưa với niềm vui riêng thể hiện những tình cảm, tính cách riêng. • Cỏ gà rung tai nghe. • Bui tre tần ngần gỡ tóc. • Hàng bưởi đu đưa bế lũ con. • Hàng chớp khốc • Sấm khanh khách cười • Cây dừa sải tay bơi • Ngọn mồng tơi nhảy múa. Dường như có cả một thế giới già trẻ, trai gái và đủ kiểu tính cách phong phú. - Biện pháp nhân hóa được sử dụng triệt để khiến cho cơn mưa rào ở làng quê thật sinh động và gần gũi. + Những trái bưởi tròn không có gì đặc biệt nhưng nhà thơ đã liên tưởng đây là lũ con đầu tròn trọc lốc được mẹ bưởi đu đưa vỗ về thì lại rất độc đáo. Câu 4. Hình ảnh con người, mà là người đi cày, người dân lao động bình dị xuất hiện trong trời mưa như là biểu tượng đứng ngang tầm vóc của đất trời vũ trụ.
Xem thêm

2 Đọc thêm