SU GIONG NHAU TRONG TAC PHAM VO NHAT VA VO CHONG A PHU

Tìm thấy 10,000 tài liệu liên quan tới từ khóa "SU GIONG NHAU TRONG TAC PHAM VO NHAT VA VO CHONG A PHU":

Phân tích Giá trị hiện thực tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài

PHÂN TÍCH GIÁ TRỊ HIỆN THỰC TÁC PHẨM “VỢ CHỒNG A PHỦ” CỦA TÔ HOÀI

xôi của Tây Bắc . A Phủ và Mị đã được A Châu giác ngộ, họ hiểu rõ hơn bản chất của bọn thực dân phong kiến và nhận thức được con đường duy nhất đúng đắn là mình phải theo cách mạng để thoát khỏi cái nghèo, thoát khỏi kiếp nô lệ: tự mình phải đứng lên lật đổ ách thực dân phong kiến , tiêu diệt những kẻ như cha con thống lí Pá Tra thì mới có cuộc sống hạnh phúc, tự do lâu bền thực sự. Đảng đã chỉ đườngcho họ và A Phủ đã trở thành tiểu đội trưởng đội du kích. Mị và A Phủ tự nguyện đứng lên bảo vệ quê hương, bản làng, đánh Tây và xóa bỏ chế độ phong kiến. Con đường đấu tranh của đôi thanh niên Mèo dũng cảm ấy đã chuyển từ tự phát sang tự giác. Giờ đây họ đã ý thức được hành động của mình, quyết tâm đi theo lí tưởng của Đảng. Sự chuyển biến về nhận thức, tư tưởng của Mị, và A Phủ tiêu biểu cho sự chuyển biến tư tưởng của đồng bào dân tộc khi được Đảng tuyên truyền giác ngộ.Các từ khóa trọng tâm " cần nhớ " của bài viết trên hoặc " cách đặt đề bài " khác của bài viết trên:• phan tich gia tri hien thuc cua tac pham vo chong a phu• phan tich gia tri hien thuc trong tac pham vo chong A Phu• Phan tich gia tri hien thuc bài vo chong a phu• Phân tích giá trị hiện thực của tác phẩm vợ chồng a phủ• Giá tri hiện thực trong bài Vợ chồng A Phủ• gia tri hien thuc trong tac pham vo chong a phu• Gia tri hiên thưc trong bai vơ chông a phu la gi• phan trich gia tri hien thuc va nhan dao qua truyen ngan vo chonh a phu• phan tich gia tri hien thuc trong tac pham vo chong a phu cua ro hoai• phan tich gia tri hien thuc trong truyen ngan vo chong a phu cua to hoai• phan tich gja tri hjen thuc duoc the hjen wa 2 tac phamnhat va vo chôg a phu• so phan dau kho va uoc mo doi doi ve cuoc song cua nhan vat mi• so phan cua nguoi phu nu truoc cach mang thag tam qua hai tac pham vo nhat va tac pham vo chong aphu• phan tich nhan vat Mi (vo chong A Phu-To Hoai) tieu bieu cho nhung nguoi mien nui nuoc ta trogthoi gian truoc cach mang thang tam den nhung nam dau khang chien trog phap• phân tích nhân vật mị trong tác phẩm vợ chồng a phủ để làm nổi bật giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm,
Xem thêm

3 Đọc thêm

Phân tích điểm giống và khác nhau giữa hai chị em Việt – Chiến trong truyện “Những đứa con trong gia đình” - văn mẫu

PHÂN TÍCH ĐIỂM GIỐNG VÀ KHÁC NHAU GIỮA HAI CHỊ EM VIỆT – CHIẾN TRONG TRUYỆN “NHỮNG ĐỨA CON TRONG GIA ĐÌNH” - VĂN MẪU

dinh• phan tich su giong nhau va khac nhau cua viet va tnu• phan tich su giong nhau va khac nhau cua nhan vat viet va chien trong bai nhung dua con trong gia dinh• phan tich su giong nhau va khac nhau cua hai nhan vat viet va chien trong tac pham nhung dua con trong gia dinh,

2 Đọc thêm

TLBG VO NHAT P2

TLBG VO NHAT P2

Vợ nhặt – Kim Lân+ Còn bà cụ Tứ, chuyện con trai có vợ, bà nghĩ đến cả cuộc đời đầy tủi cực, chồng chất đắng cay củabà, bà tủi cho thân bà không lo được vợ cho trai bà. Bà đã chu đáo chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà trong ngàyđầu tiên có nàng dâu mới, ngoài nồi cháo loãng, bà còn chuẩn bị nồi “chè khoán”, tưởng đâu làm cho mọingười no bụng hơn, ai ngờ lại đem vào bữa ăn đó sự đáng chát và nỗi tủi thẹn để từ đó mọi người cúi mặt ăncho xong lần, ai nấy đều tránh nhìn nhau…d. Tình huống truyện trong Vợ nhặt cũng đầy cảm động.* Tình huống trong Vợ nhặt cảm động:- Trong những ngày đói quay đói quắt, Tràng cưu mang một người khác, dù không có điều kiện đểthực hiện những nghi lễ theo phong tục nhưng việc Tràng mua cho chị một cái thúng con, ăn no nê, dám bỏtiền ra mua hai hào dầu để thắp tối “tân hôn” có ý nghĩa vô cùng thiêng liêng: để cho quan hệ giữa hai ngườikhông còn ngượng nghịu và dung tục. Điều này còn thể hiện sự trân trọng của Tràng với người vợ - dù làngười vợ nhặt, để cho cô ấy bớt đi phần nào sự tủi thân trong ngày trọng đại nhất của đời mình và anh cũngnâng niu niềm hạnh phúc bất ngờ của anh.+ cũng thật cảm động khi anh chủ động giới thiệu người vợ nhặt của mình với mẹ để tránh chongười vợ sự ngượng nghịu với mặc cảm theo không người đàn ông xa lạ;+ cảm động nhất là không khí đầy tình người, tình thân trong gia đình Tràng. Bà cụ Tứ chấp nhậncon dâu bằng tất cả tình yêu thương, sự đùm bọc, chở che, lòng nhân hậu. Bà nói chuyện với con dâu nhưbày tỏ niềm tâm sự, là lời khuyên sâu sắc của người mẹ nghèo từng trải.+ Cảnh mọi người trong gia đình cùng chung tay dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, cho mới mẻ: đống rácngay giữa lối đi đã được hót, đống quần áo cũ được đem ra phơi, những búi cỏ dại lổn nhổn đã được rẫy đi,những cái ang đã đổ đầy nước – dấu ấn sự sống đã trở về trong ngôi nhà quen thuộc của Tràng, ngôi nhàtrước đó vẫn đứng trơ vơ, xiêu vẹo, điêu tàn giữa ngày đói; mọi người có chung suy nghĩ: dọn dẹp nhà cửacho quang quẻ thì cuộc đời có cơ sáng sủa hơn.+ Trong bữa cơm, mọi người trò chuyện với nhau trong không khí thân tình – thật giản dị mà ấm áp,thiêng liêng; người mẹ bàn bạc về kế hoạch tương lai cho con cái – một tương lai có thể bước tới được, vìnó không quá tầm với: chỉ là một đôi gà với đàn gà con – nhưng đã tràn đầy sự sống.* Ý nghĩa, tác dụng: tạo nên sự thay đổi theo hướng tích cực của tất cả người trong cuộc và ngườingoài cuộc.
Xem thêm

10 Đọc thêm

Cam hung nhan dao, nhan van trong Vo chong A Phu pdf

CAM HUNG NHAN DAO, NHAN VAN TRONG VO CHONG A PHU PDF

Công ty Cổ phầ n Đầ u tư Công nghệ Giáo dụ c IDJBiên tậ p viên: Trầ n Hả i Tú www.hoc360.vnPVỢ CHỒ NG A PHỦ – NHỮ NG THÂN PHẬ N TRÂU NGỰ A,NHỮ NG TÂM HỒ N ĐẸ P ĐẼ VÀ CẢ M HỨ NG NHÂN VĂN CỦ AVĂN HỌ C CÁCH MẠ NGVợ chồ ng A Phủ là tác phẩ m trong tậ p Truyệ n Tây Bắ c củ a Tô Hoài, đư ợ c giả i nhấ ttiể u thuyế t, giả i thư ở ng Hộ i Văn nghệ Việ t Nam 1954-1955. Vợ chồ ng A Phủ đư ợ c sáng tácvào khoả ng 1952-1953, là kế t quả củ a cuộ c thâm nhậ p đờ i số ng v ào các dân tộ c Thái, Dao,Hmông, Mư ờ ng trên các vùng cao Tây Bắ c đấ t nư ớ c. Trư ớ c và sau khi sáng tác truyệ n này,Tô Hoài đã và vẫ n giữ mộ t tình cả m sâu nặ ng vớ i đồ ng bào miề n núi. Ông từ ng số ng chungvớ i họ , ông họ c mộ t ít tiế ng Thái, Hmông để giao tiế p, từ ng đo tay kế t l àm anh em vớ i mộ tsố ngư ờ i, từ ng nhậ n mộ t ngư ờ i con Hmông làm con nuôi, từ ng là bạ n thân củ a nhiề u cán bộlãnh đạ o ngư ờ i miề n núi. Có thể nói Vợ chồ ng A Phủ cũng như các truyệ n khác trong Truyệ nTây Bắ c là kế t tinh củ a vố n số ng, vố n hiể u biế t v à nhấ t là tình yêu thư ơ ng, lòng kính trọ ngcủ a nhà văn đố i vớ i ngư ờ i dân miề n núi Tây Bắ c nư ớ c ta.Vợ chồ ng A Phủ và cả tậ p Truyệ n Tây Bắ c có mộ t vị trí chắ c chắ n trong văn họ cđư ơ ng đạ i Việ t Nam. Nó mở rộ ng đề tài văn họ c sang nhữ ng vùng núi hẻ o lánh chư a đư ợ cnhà văn đào xớ i. Nó nhìn nhậ n con ngư ờ i miề n núi vớ i mộ t tình cả m trân trọ ng, yêu thư ơ ng,gầ n gũi. Và chủ yế u là truyệ n ngắ n đã xây dự ng đư ợ c nhữ ng hình tư ợ ng số ng độ ng làmngư ờ i đọ c nhớ mãi. Tác phẩ m đã đư ợ c nhà văn chuyể n thể và dự ng thành phim.Bả n thân truyệ n Vợ chồ ng A Phủ đã đư ợ c viế t đi viế t lạ i mấ y lầ n. Văn bả n h iệ n naylà kế t quả củ a lầ n viế t thứ ba, khác nhiề u so vớ i lầ n đầ u ti ên. Tuy vậ y tác giả vẫ n thấ ythành công chư a đề u. “Phầ n sau truyệ n còn lỏ ng lẻ o so vớ i phầ n trư ớ c” . Phầ n sau là phầ nkể vợ chồ ng A Phủ sau khi đế n Phiề ng Sa, Tô Ho ài vẫ n mong đư ợ c viế t lạ i. Trong kị ch phimVợ chồ ng A Phủ ông đã viế t hay hơ n, đư ợ c nhà văn Nguyễ n Tuân khen. Như ng câu chuyệ nviế t lạ i không phả i là chuyệ n dễ dàng. Trong tậ p Truyệ n ngắ n Việ t Nam 1945-1985 (NxbVăn họ c, Hà Nộ i, 1985), khi tuyể n truyệ n này, tác giả đã cắ t bỏ phầ n sau và truyệ n kế t thúcở đoạ n hai ngư ờ i đã bỏ xa Hồ ng Ngài tớ i Phiề ng Sa. Câu “Hai ngư ờ i nhậ n là vợ chồ ng. Màthậ t thì A Phủ và Mị đã thành vợ chồ ng” đã khép lạ i câu chuyệ n.Chủ đề củ a truyệ n Vợ chồ ng A Phủ , theo lờ i Tô Hoài phát biể u vào năm 1960 là:
Xem thêm

7 Đọc thêm

vo chong

VO CHONG

Những Kiểu Ghen "Quái Chiêu" Của Đàn Ông (Báo PN) Ai cũng biết ghen tuông là chuyện người ta thường tình. Nói khác hơn, ghen là một thuộc tính tự nhiên của tình yêu, dù người đó là nam hay nữ. ấy thế mà xưa nay, người ta chỉ hay nói về những cơn ghen của đàn bà, chứ ít ai đề cập đến việc đàn ông ghen (làm như đàn ông không có "dây thần kinh ghen"vậy, thật thiếu công bằng(!)). Thật ra họ cũng ghen ra trò và đôi khi còn có những kiểu ghen rất ư...quái đản! Ghen...phát bệnh!Anh Huỳnh Thế H, vốn là giáo viên , ngụ tại khu tập thể trên đường B.V.T., Tân Bình, có một "cú" ghen độc chiêu chưa từng thấy. Vợ anh làm ở bệng viện, tính nết dịu dàng, cách quan hệ với mọi người rất khéo, ai cũng cảm mến. Cho nên trước đây, đeo đuổi cô không chỉ mình anh mà có tới hàng chục thanh niên khác, tất cả đều vượt trội hơn anh nhiều thứ.Thế nhưng cô đã quyết định nhận lời lấy anh. Bởi vậy từ đó đến khi cưới, cho đến lúc sinh được một đức con, anh vaẫn còn ngỡ mình đang chiêm bao. Thật khó tưởng tượng cái hạnh phúc mà anh có lớn lao đến cỡ nào. nhưng có lẽ vì vậy mà anh rất ghen, ghen khủng khiếp. Mọi cuử chỉ, lời nói, hành động...của cô đều khiến anh "suy nghĩ"Biết tính chồng hay mặc cảm, tự ti...cô vợ rất ý tứ trong những buổi gặp gỡ bạn bè cũ. Nhưng cô càng ý tứ bao nhiêu, anh càng ghen bấy nhiêu. Mà mỗi lần ghen laà mỗi lần...bệnh! Tưởng anh bệnh thiệt, chị càng lo, càng chăm sóc. Thấy vợ chăm sóc mình chu đáo bao nhiêu, anh lại càng bệnh bấy nhiêu(!). bác sĩ lắc đàu chào thua, không ai hiểu tại sao. Một hôm, anh mới thú, anh bị bệnh vì không hiểu tại sao vợ mình lại chấp nhận....chung sống với mình mà không phải với người khác, và phát ghen với điều đó (đúng là vô duyên!) .Anh gợi ý xin chị cho anh được ly dị....khi nào hết bệnh rồi tính nữa(!).Đến nước này, hình như chị cũng chịu hết xiết với cái chứng bệnh kỳ quái của chồng.Ghen.... phát bực!
Xem thêm

4 Đọc thêm

Phân tích tác phẩm Vợ Chồng A Phủ của Tô Hoài

PHÂN TÍCH TÁC PHẨM VỢ CHỒNG A PHỦ CỦA TÔ HOÀI

Mị là nhân vật trung tâm trong truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” mà nhà văn Tô Hoài đã giành nhiều tài năng và tâm huyết để xây dựng. Truyện được trích từ tập “truyện Tây Bắc” (1953) của Tô Hoài. Trong chuyến đi cùng bộ đội vào giải phóng miền Tây Bắc (1952), Tô Hoài đã có dịp sống, cùng ăn, cùng ở với đồng bào các dân tộc miền núi, chính điều đó đã giúp Tô Hoài tìm được cảm hứng để viết truyện này Tô Hoài thành công trong “Vợ chồng A Phủ” không chỉ do vốn sống, tình cảm sống của mình mà còn là do tài năng nghệ thuật cùa một cây bút tài hoa. Trong “Vợ chồng A Phủ”, Tô Hoài đã sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật, trong đó nổi bật và đáng chú ý nhất là biện pháp phân tích tâm lý và hành động của Mị trong từng chặng đường đời. Điểm nghệ thuật ấy thật sự phát sáng và thăng hoa trong đoạn văn miêu tả tâm lý và hành động của nhân vật Mị trong đêm mùa đông cứu A Phủ. Qua đó ta thấy được giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm.Trong tác phẩm này, điều gây cho bạn đọc ấn tượng nhất đó chính là hình ảnh của cô gái “dù làm bất cứ việc gì, cô ta cũng cúi mặt, mắt buồn rười rượi”. Đó là tâm lý của một con người cam chịu, buông xuôi trước số phận, hoàn cảnh sống đen tối đầy bi kịch. Sở dĩ Mị có nét tính cách ấy là do cuộc sống hôn nhân cưỡng bức giữa Mị và A Sử. Mị không được lấy người mình yêu mà phải ăn đời ở kiếp với một người mà mình sợ hãi, lạnh lùng. Một nguyên nhân nữa chính là do uy quyền, thần quyền, đồng tiền của nhà thống lý Pá Tra đã biến Mị thành một đứa con dâu gạt nợ. Mang tiếng là con dâu của một người giàu có nhất vùng, nhưng thật sự Mị chỉ là một kẻ nô lệ không hơn không kém. Điều đó làm Mị đau khổ, Mị khóc ròng rã mấy tháng trời và từng có ý định ăn nắm lá ngón kết thúc cuộc đời mình. Thế nhưng “sống lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi”. Chính vì thế Mị đã buông xuôi trước số phận đen tối của mình, trái tim của Mị dần chai sạn và mất đi nhịp đập tự nhiên của nó.Song song với nét tính cách đó lại là tâm trạng của một người yêu đời, yêu cuộc sống, mong muốn thoát khỏi hoàn cảnh sống đen tối, đầy bi kịch. Điều đó đã được thể hiện trong đêm mùa xuân.Trong đêm mùa xuân ấy, tâm trạng của Mị phát triển theo những cung bậc tình cảm khác nhau, cung bậc sau cao hơn cung bậc trước. Ban đầu, Mị nghe tiếng sáo Mèo quen thuộc, Mị nhẩm thầm bài hát người đang thổi, rồi Mị uống rượu và nhớ lại kỷ niệm đẹp thời xa xưa… Mị ý thức được về bản thân và về cuộc đời rồi Mị muốn đi chơi. Nhưng sợi dây thô bạo của A Sử đã trói đứng Mị vào cột. Thế nhưng sợi dây ấy chỉ có thể “trói” được thân xác Mị chứ không thể “trói” được tâm hồn của một cô gái đang hòa nhập với mùa xuân, với cuộc đời. Đêm ấy thật là một đêm có ý nghĩa với Mị. Đó là đêm cô thực sự sống cho riêng mình sau hàng ngàn đêm cô sống vật vờ như một cái xác không hồn. Đó là một đêm cô vượt lên uy quyền và bạo lực đế sống theo tiếng gọi trái tim mình.Sau đêm mùa xuân ấy, Mị lại tiếp tục sống kiếp đời trâu ngựa. Thế nhưng viết về vấn đề này, Tô Hoài khẳng định: cái khổ cái nhục mà Mị gánh chịu như lớp tro tàn phủ khuất che lấp sức sống tiềm tàng trong lòng Mị. Và chỉ cần có một luồng gió mạnh đủ sức thổi đi lớp tro buồn nguội lạnh ấy thì đốm lửa ấy sẽ bùng cháy và giúp Mị vượt qua cuộc sống đen tối của mình. Giá trị nhân đạo của tác phẩm ngời lên ở chỗ đó.Và cuối cùng, luồng gió ấy cũng đến. Đó chính là những đêm mùa đông dài và buồn trên núi rừng Tây Bắc đang về. Mùa đông rét buốt như cắt da cắt thịt, vì thế đêm nào Mị cũng ra bên ngoài bếp lửa để thổi lửa hơ tay. Trong những đêm đó Mị gặp A Phủ đang bị trói đứng chờ chết giữa trời giá rét. Thế nhưng Mị vẫn thản nhiên thổi lửa hơ tay “Dù A Phủ là cái xác chết đứng đó cũng thế thôi”. Tại sao Mị lại lãnh cảm, thờ ơ trước sự việc ấy? Phải chăng việc trói người đến chết là một việc làm bình thường ở nhà thống lý Pá Tra và ai cũng quen với điều đó nên chẳng ai quan tâm đến. Hay bởi Mị “sống lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi” nên Mị lãnh đạm, thờ ơ trước nỗi đau khổ của người khác. Một đêm nữa lại đến, lúc đó mọi người trong nhà đã ngủ yên cả rồi, Mị lại thức dậy đến bếp đốt lửa lên để hơ tay. Lửa cháy sáng, “Mị lé mắt trông sang, thấy hai mắt A Phủ cũng vừa mở, một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại”. Đó là dòng nước mắt của một kẻ nô lệ khi phải đối mặt với cái chết đến rất gần. Chính “dòng nước mắt lấp lánh ấy” đã làm tan chảy lớp băng giá lạnh trong lòng Mị. Lòng Mị chợt bồi hồi trước một người, trùng cảnh ngộ. Đêm mùa xuân trước Mị cũng bị A Sử trói đứng thế kia, có nhiều lần khóc nước mắt rơi xuống miệng, xuống cổ không lau đi được. Mị chợt nhận ra người ấy giống mình về cảnh ngộ, mà những người cùng cảnh ngộ rất dễ cảm thông cho nhau. Mị nhớ lại những chuyện thật khủng khiếp lúc trước kia, “chúng nó bắt trói đến chết người đàn bà ngày trước cũng ở trong cái nhà này”. Lý trí giúp Mị nhận ra “Chúng nó thật độc ác”. Việc trói người đến chết còn ác hơn cả thú dữ trong rừng. Chỉ vì bị hổ ăn mất một con bò mà một người thanh niên khỏe mạnh, siêng năng, say sưa với cuộc đời đã phải lấy mạng mình thay cho nó. Bọn thống trị coi sinh mạng của A Phủ không bằng một con vật. Và dẫu ai phạm tội như A Phủ cũng bị xử phạt như thế mà thôi. Nhớ đến những chuyện ngày trước, trở về với hiện tại, Mị đau khổ cay đắng cho thân phận của mình: “Ta là thân đàn bà chúng nó đẵ bắt ta về trình ma nhà nó rồi thì chỉ còn biết chờ ngày rũ xương ở đây thôi”. Nghĩ về mình, Mị lại nghĩ đến A Phủ “có chừng này, chỉ đêm nay thôi là người kia chết, chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Người kia việc gì mà phải chết như thế. A Phủ…. Mị phảng phất nghĩ như vậy”. Thật sự, chẳng có lí do gì mà bọn thống lí Pá Tra bắt A Phủ phải chết vì cái tội để mất một con bò! Trong đầu Mị bỗng nhiên nghĩ đến cảnh A Phủ bỏ trốn và chính Mị sẽ là người chết thay cho A Phủ trên cái cột tưởng tượng đó. Thế nhưng, Mị vẫn không thấy sợ, sự suy tưởng của Mị là có cơ sở của nó. Cha con Pá Tra đã biến Mị từ một con người yêu đời, yêu cuộc sống, tài hoa chăm chỉ, hiếu thảo, tha thiết với tình yêu thành một con dâu gạt nợ, một kẻ nô lệ đúng nghĩa, chúng đã tàn ác khi trói một người đàn bà ngày trước đến chết thì chẳng lẽ chúng lại không đối xử với Mị như thế ư? Như vậy, chứng kiến “dòng nước mắt lấp lánh” của A Phủ, tâm trạng của Mị diễn biến phức tạp. Mị thông cảm với người cùng cảnh ngộ, Mị nhớ đến chuyện người đàn bà ngày trước, lí trí giúp Mị nhận ra bọn lãnh chúa phong kiến thật độc ác, Mị xót xa trước số phận của mình rồi Mị lại nghĩ đến A Phủ; sau đó Mị lại tưởng tượng đến cái cảnh mình bị trói đứng… Một loạt nét tâm lí ấy thúc đẩy Mị đến với hành động: dùng dao cắt lúa rút dây mây cởi trói cho A Phủ. Đó là một việc làm táo bạo và hết sức nguy hiểm nhưng nó phù hợp với nét tâm lí của Mị trong đêm mùa đông này.Sau khi cắt dây cởi trói cho A Phủ, Mị cũng không ngờ mình dám làm một chuyện động trời đến vậy. Mị thì thào lên một tiếng “đi ngay” rồi Mị nghẹn lại. A Phủ vùng chạy đi, còn Mị vẫn đứng lặng trong bóng tối. Ta có thể hình dung được nét tâm lí ngổn ngang trăm mối của Mị lúc này. Lòng Mị rối bời với trăm câu hỏi: Vụt chạy theo A Phủ hay ở đây chờ chết?. Thế là cuối cùng sức sống tiềm tàng đã thôi thúc Mị phải sống và Mị vụt chạy theo A Phủ. Trời tối lắm nhưng Mị vẫn băng đi. Bước chân của Mị như đạp đổ uy quyền, thần quyền của bọn lãnh chúa phong kiến đương thời đã đè nặng tâm hồn Mị suốt bao nhiêu năm qua. Mị đuổi kịp A Phủ và nói lời đầu tiên. Mị nói với A Phủ sau bao nhiêu năm câm nín: “A Phủ. Cho tôi đi! Ở đây thì chết mất”. Đó là lời nói khao khát sống và khát khao tự do của nhân vật Mị. Câu nói ấy chứa đựng biết bao tình cảm và làm quặn đau trái tim bạn đọc. Đó chính là nguyên nhân – hệ quả của việc Mị cắt đứt sợi dây vô hình ràng buộc cuộc đời của mình. Thế là Mị và A Phủ dìu nhau chạy xuống dốc núi. Hai người đã rời bỏ Hồng Ngài – một nơi mà những kỉ niệm đẹp đối với họ quá ít, còn nỗi buồn đau, tủi nhục thì chồng chất không sao kể xiết. Hai người rời bỏ Hồng Ngài và đến Phiềng Sa, nhưng những ngày phía trước ra sao họ cũng chưa biết đến…Rõ ràng, trong đêm mùa đông này, sức sống tiềm tàng đóng một vai trò hết sức quan trọng. Chính nó đã giúp Mị vượt lên trên số phận đen tối của mình. Mị cứu A Phủ cũng đồng nghĩa với việc Mị tự cứu lấy bản thân mình. Qua đoạn trích trên, Tô Hoài đã ca ngợi những phẩm chất đẹp đẽ của người phụ nữ miền núi nói riêng và những người phụ nự Việt Nam nói chung. Tô Hoài đã rất cảm thông và xót thương cho số phận hẩm hiu, không lối thoát của Mị. Thế nhưng bằng một trái tim nhạy cảm và chan chứa yêu thương, Tô Hoài đã phát hiện và ngợi ca đốm lửa còn sót lại trong trái tim Mị. Tư tưởng nhân đạo của nhà văn sáng lên ở đó. Đồng thời qua tác phẩm, Tô Hoài cũng đã khẳng định được chân lí muôn đời: ở đâu có áp bức bất công thì ở đó có sự đấu tranh để chống lại nó dù đó là sự vùng lên một cách tự phát như Mị. Quả thật, tác phẩm này giúp ta hiểu được nhiều điều trong cuộc sống.Với truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” nói riêng và tập “Truyện Tây Bắc” nói chung, ta hiểuvì sao Tô Hoài lại thành công trong thể loại truyện ngắn đến như vậy. Nét phong cách nghệ thuật: màu sắc dân tộc đậm đà chất thơ chất trữ tình thấm đượm, ngôn ngữ lời văn giàu tính tạo hình đã hội tụ và phát sáng trong truyện ngắn này. Tác phẩm “Truyện Tây Bắc” xứng đáng với giải nhất truyện ngắn – giải thưởng do Hội nghệ sĩ Việt Nam trao tặng năm 1954 – 1955. Và “Vợ chồng A Phủ” thực sự để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng bạn đọc bởi những giá trị nghệ thuật, giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo của nó. Truyện ngắn này quả là một truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách Tô Hoài.Đối với riêng em, truyện “Vợ chồng A Phủ” giúp em cảm thông sâu sắc trước nỗi khổ củangười phụ nữ trong xã hội phong kiến miền núi, từ đó giúp em ngày càng trân trọng khát vọng của họ hơn. Đây quả là một tác phẩm văn chương đích thực bởi nó đã góp phần nhân đạo hóa tâm hồn bạn đọc như Nam Cao đã quan niệm trong truyện ngắn “Đời thừa”. loigiaihay.com   Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên và Trường Đại học.
Xem thêm

3 Đọc thêm

Tô Hoài và tác phẩm Vợ chồng A Phủ” pptx

TÔ HOÀI VÀ TÁC PHẨM VỢ CHỒNG A PHỦ” PPTX

Lòng Mị rối bời với trăm câu hỏi: Vụt chạy theo A Phủ hay ở đây chờ chết?. Thế là cuối cùng sức sống tiềm tàng đã thôi thúc Mị phải sống và Mị vụt chạy theo A Phủ. Trời tối lắm nhưng Mị vẫn băng đi. Bước chân của Mị như đạp đổ uy quyền, thần quyền của bọn lãnh chúa phong kiến đương thời đã đè nặng tâm hồn Mị suốt bao nhiêu năm qua. Mị đuổi kịp A Phủ và nói lời đầu tiên. Mị nói với A Phủ sau bao nhiêu năm câm nín: “A Phủ. Cho tôi đi! Ở đây thì chết mất”. Đó là lời nói khao khát sống và khát khao tự do của nhân vật Mị. Câu nói ấy chứa đựng biết bao tình cảm và làm quặn đau trái tim bạn đọc. Đó chính là nguyên nhân - hệ quả của việc Mị cắt đứt sợi dây vô hình ràng buộc cuộc đời của mình. Thế là Mị và A Phủ dìu nhau chạy xuống dốc núi. Hai người đã rời bỏ Hồng Ngài - một nơi mà những kỉ niệm đẹp đối với họ quá ít, còn nỗi buồn đau, tủi nhục thì chồng chất không sao kể xiết. Hai người rời bỏ Hồng Ngài và đến Phiềng Sa, nhưng những ngày phía trước ra sao họ cũng chưa biết đến… Rõ ràng, trong đêm mùa đông này, sức sống tiềm tàng đóng một vai trò hết sức quan trọng. Chính nó đã giúp Mị vượt lên trên số phận đen tối của mình. Mị cứu A Phủ cũng đồng nghĩa với việc Mị tự cứu lấy bản thân mình. Qua đoạn trích trên, Tô Hoài đã ca ngợi những phẩm chất đẹp đẽ của người phụ nữ miền núi nói riêng và những người phụ nự Việt Nam nói chung. Tô Hoài đã rất cảm thông và xót thương cho số phận hẩm hiu, không lối thoát của Mị. Thế nhưng bằng một trái tim nhạy cảm và chan chứa yêu thương, Tô Hoài đã phát hiện và ngợi ca đốm lửa còn sót lại trong trái tim Mị. Tư tưởng nhân đạo của nhà văn sáng lên ở đó. Đồng thời qua tác phẩm, Tô Hoài cũng đã khẳng định được chân lí muôn đời: ở đâu có áp bức bất công thì ở đó có sự đấu tranh để chống lại nó dù đó là sự vùng lên một cách tự phát như Mị. Quả thật qua đó tác phẩm này giúp ta hiểu được nhiều điều trong cuộc sống. Với truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” nói riêng và tập “Truyện Tây Bắc” nói chung, ta hiểu vì sao Tô Hoài lại thành công trong thể loại truyện ngắn đến như vậy. Nét phong cách nghệ thuật: màu sắc dân tộc đậm đà chất thơ chất trữ tình thấm đượm, ngôn ngữ lời văn giàu tính tạo hình đã hội tụ và phát sáng trong truyện ngắn này. Tác phẩm “Truyện Tây Bắc” xứng đáng với giải nhất truyện ngắn - giải thưởng do Hội
Xem thêm

21 Đọc thêm

Gia tri nhan dao trong Vo chong A Phu potx

GIA TRI NHAN DAO TRONG VO CHONG A PHU POTX

hoàn cảnh đánh thức được nó. Đó là tiếng sáo Mịtình cờnghe được giữa một ngày mùaxuân đầy hương sắc. Tất cảchợt sống dậy, Mịthấy lòng “thiết tha bồi hồi” và lập tức nhớlạicảquãng đời thiếu niên tươi đẹp. Có gì lạđâu nhỉ? Thanh niên Mèo ai chảyêu tiếng sáo, màMịlại là cô gái thổi sáo giỏi. Hơn nữa, tiếng sáo đang chập chờn kia lại nhắc đến tình yêu,“gọi bạn yêu” nó thức dậy trong sâu thẳm trong lòng cô khát vọng tình yêu thương và hạnhphúc. Như vậy tiếng sáo lại động chính cái sức mạnh bền vững, bất diệt nhất của tuổi trẻ,Mịnhớlại rành rõ “mình vẫn còn trẻlắm”, rằng “bao nhiêu người có chồng vẫn đi chơixuân”. Và bên tai Mịcứ“lững lờ”. Tiếng sáo sựbừng tỉnh từsâu xa trong tâm hồn ấy biểuhiện bên ngoài bằng hành động mới nhìn rất lạ: “Mịlén lấy hũ rượu cứuống ừng ực từngbát. Rồi say, Mịlịm mặt ngồi đấy”. Có ngọn lửa nào đang cần phải khơi lên hay cần phải dậptắt đi bằng hơi men? Chỉbiết rằng cô gái đã quyết thay váy áo đi chơi, điều mà bao năm rồicô không nhớđến. Có thểcoi đây là một bước đột biến tâm lí nhưng là kết quảhợp lí toànbộquá trình tác động qua lại giữa hoàn cảnh với tính cách nhân vật.Sự“vượt rào” của Mịtuy bịđàn áp ngay (A Sửđã tắt đèn, trói đứng cô vào cột);nhưng ý thức vềquyền sống, khát vọng vềhạnh phúc đã trởlại. Mịlại biết khóc, lại muốntựtử. Và những giọt nước mắt trong cái ngày tàn nhẫn này sẽlưu giữtrong lòng Mịnhưmột vết bỏng rát đểđến khi bắt gặp những dòng nước mắt chảy “lấp lánh” trên gò má hốchác của A Phủ, nó đã biến thành sựđồng cảm sâu sắc giữa những người cùng khổ. Toàn bộý thức phản kháng của Mịhiện hình qua một câu hỏi sáng rõ: “người kia việc gì phải chết?”Mịquyết định trong khoảnh khắc: cắt dây trói giải thoát cho A Phủ. Và tất nhiên, Mịcũng bỏtrốn, tựgiải thoát chính mình. Hai kẻtrốn chạy chịu ơn nhau, cảm thông nhau, dựa vàonhau đểtạo lập hạnh phúc. Thếnhưng cái đồn Tây lù lù xuất hiện và lại có cha con ThốngLí Pá Tra vềởtrong đồn, thì họthật sựbịdồn đến chân tường. Trước mặt họ, chỉcòn sựlựa chọn cuối cùng: trởlại kiếp nô lệhay chống kẻthù. Chắc chắn họthà chết còn hơn lạisống như cũ. Nhưng muốn chống kẻthù, họtrông cậy vào ai? Cách mạng đã đến với họđúng giây phút ấy. Mịvà A Phủđi theo cách mạng, sẽthuỷchung với cách mạng như một lẽtất yếu!Bằng sựam hiểu cuộc sống và khảnăng phân tích những vấn đềsắc bén, nhất làbằng ngòi bút miêu tảtâm lí tinh tế, Tô Hoài đã tái hiện chân thật và sinh động cuộc hànhtrình từđau khổ, tối tăm ra phía ánh sáng cách mạng của những người dân lao động với
Xem thêm

5 Đọc thêm

XEM TUOI VO CHONG

XEM TUOI VO CHONG

Nhâm Tuất Đoài KimQuý Hợi Cấn Thổ2BÁT SAN GIAO HỢPCUNG CÀNTRAI CUNG CÀN LẤY GÁI CÀNLường càn phục vị tốt vừa thôiSợ lúc tuổi già chẳng đủ đôiCon cháu trung bình không bao phátRuộng vườn nhà cửa lập hai nơi.TRAI CUNG CÀN LẤY GÁI KHẢMLưỡng thuỷ triều nguyên phước đức sinhChăn nuôi lục sát nghiệp không thànhDâu hiền rể thảo nên khoa cửThôn ấp ngợi khen lộc sẵn dành.TRAI CUNG CÀN LẤY GÁI CẤNCung vị trường sinh được hợp hòaGiàu sang nhờ cậy có tay bàChứa nhiều Phúc Đức cho con cháuSung sướng cùng nhau đến tuổi già.TRAI CUNG CÀN LẤY GÁI CHẤNKhẩu thiệt giao tranh có đấu tranhVợ chồng ngũ quỉ họa tương sinhCửa nhà ruộng đất rồi tiêu sạchTử biệt sinh li khó tạo thành.TRAI CUNG CÀN LÁY GÁI TỐNCàn, Tốn hai cung khắc rõ ràngCưỡng cầu kết hợp kế sao anNếu không họa hại liên miên tớiCũng sẽ chia li người một đi.
Xem thêm

10 Đọc thêm

suy nghĩ của bạn về số phận người phụ nữ xưa và nay qua hai tác phẩm “Vợ nhặt” và “Vợ chồng A Phủ”

SUY NGHĨ CỦA BẠN VỀ SỐ PHẬN NGƯỜI PHỤ NỮ XƯA VÀ NAY QUA HAI TÁC PHẨM “VỢ NHẶT” VÀ “VỢ CHỒNG A PHỦ”

Từ cuộc đời của các nhân vật phụ nữ trong hai tác phẩm Vợ nhặt (Kim Lân) và Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài). Anh (chị) hãy phát biểu suy nghĩ của mình về số phận người phụ nữ xưa và nay.hiện thực xã hội Việt Nam trong thời kì hấp hối của chế độ thực dân, phong kiến trước Cách mạng tháng Tám 1945 và trong cuộc kháng chiến chống Pháp trường kì.số phận của người phụ nữ là nhờ sự nghiệp cách mạng giải phóng giành lại chủ quyền độc lập, tự do cho dân tộc và đất nước, Điều đặc biệt quan trọng là nhận thức về vai trò của phụ nữ ngày càng đúng đắn, tiến bộ. Do đó mà đóng góp của phụ nữ cho xã hội cũng ngày càng to lớn hơn.
Xem thêm

6 Đọc thêm

tìm hiểu sự mạch lạc trong tác phẩm vợ chồng a phủ của nhà văn tô hoài

TÌM HIỂU SỰ MẠCH LẠC TRONG TÁC PHẨM VỢ CHỒNG A PHỦ CỦA NHÀ VĂN TÔ HOÀI

MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn đề tài Mạch lạc nói chung trong ngôn ngữ thường ngày không có gì xa lạ, tuy nhiên mạch lạc với tư cách là một đối tượng nghiên cứu khoa học thì vẫn còn là một vấn đề mới mẻ. Vấn đề về mạch lạc đã tập trung thu hút được sự quan tâm của nhiều nhà nghiên cứu trong và ngoài nước như: Greimas, Halliday và Hasan, Grice…. Diệp Quang Ban, Trần Ngọc Thêm, Nguyễn Thị Thìn… Dù được đánh giá là một vấn đề khá mơ hồ và khó xác định trong diễn ngôn và văn bản nhưng đây là yếu tố quan trọng quyết định việc văn bản có phải là một văn bản hay không. Từ trước tới nay có nhiều ý kiến đưa ra kiến giải về mạch lạc trong diễn ngôn và trong văn bản nói chung, đặc biệt là trong truyện ngắn nói riêng. K.Wales ch rằng: “Mạch lạc là một trong những điều kiện ban đầu hay đặc tính ban đầu của văn bản: không có mạch lạc một văn bản không phải là văn bản đích thực” [1:135]. Có thể nói dù đó là diễn ngôn hay văn bản có dung lượng câu chữ với độ dài khác nhau thì đề cần có tình mạch lạc vì mạch lạc là biêu hiện của tính khoa học, sự thống nhất và lối diễn đạt logic của một văn bản. Các biểu hiện của mạch lạc trong văn học là rộng rãi nhất, cũng do vậy mà khó nắm bắt nhất. Gần đây, cùng sự phát triển của ngôn ngữ học, người ta đã bắt đầu cố gắng phân biệt liên kết với mạch lạc. Có thể nói mạch lạc là một yếu tố rất quan trọng trong một tác phẩm văn học nói chung và một văn bản truyện nói riêng. Mạch lạc là phương tiện thể hiện dụng ý của tác giả, nhờ mạch lạc mà câu văn trong sáng, diễn tả ý của tác giả một cách dễ dàng, chính xác, đảm bảo nội dung tác phẩm truyện. Mạch lạc còn là biện pháp nghệ thuật thể hiện dụng ý của tác giả buộc người đọc tư duy tìm ra. Vì vậy, khi tìm hiểu một tác phẩm văn học ta phải đi từ giá trị nghệ thuật, từ tính mạch lạc của tổng thể tác phẩm rồi mới khái quát nội dung. Như vậy, mạch lạc là phương diện hữu ích để nhà văn thể hiện tác phẩm. Mạch lạc không chỉ có vai trò quan trọng trong toàn bộ tác phẩm truyện nói chung mà còn là yếu tố quan trọng trong lời thoại của truyện ngắn nói riêng. Trong tác phẩm mạch lạc không chỉ giúp rõ nghĩa các lời thoại mà còn đóng vai
Xem thêm

70 Đọc thêm

Bài soạn VO CHONG A PHU 123

BÀI SOẠN VO CHONG A PHU 123

TiÕt 56T« Hoµi Chân dung nhà văn Tô Hoài Mị - cô gái xinh đẹp, yêu đời có khát vọng tự do, hạnh phúc. Bị bắt về làm dâu gạt nợ cho nhà thống lý Pá Tra.Lúc đầu Mị phản kháng nhưng lâu dần trở nên tê liệt, chỉ lùi lũi như "con rùa nuôi trong xó cửa" Trong đêm tình mùa xuân, Mị muốn đi chơi nhưng bị A Sử trói đứng vào cột nhàA Sử đi chơi tết, cậy thế con nhà quan bị A Phủ đánh. A Phủ bị bắt, bị phạt vạ và trở thành kẻ ở trừ nợ cho nhà thống lí.Vì không may bị hổ vồ mất một con bò, A Phủ bị trói đứng vào cọc đến gần chết Mị cắt dây trói cho A Phủ, hai người chạy trốn khỏi Hồng Ngài.Tóm tắt tác phẩm Mị và A Phủ được giác ngộ cách mạng và trở thành du kích, rồi nên vợ nên chồng . Bề ngo ià Ho n à cảnhTácdụngMặt
Xem thêm

12 Đọc thêm

VO VA BAT

VO VA BAT

vơvơï là ï là bấtbất kham kham(chưa xong)…(chưa xong)…Đà Lạt mát mẻ với những ngày hè nóng bỏng trong gia đìnhĐà Lạt mát mẻ với những ngày hè nóng bỏng trong gia đìnhThang 8/2001Thang 8/2001Nhiều tác giả.Nhiều tác giả.

5 Đọc thêm

VO CHONG A PHU

VO CHONG A PHU

I. Tìm hiểu tác giảII Tìm hiểu tác phẩm1. Nhân vật Mịa) Tr ớc khi về nhà thống lí Pá trab) Sau khi về nhà thống lí Pá trac) Tâm trạng Mị trong đêm tình mùa xuân2. Nhân vật A Phủa) Cảnh đánh A Sửb) Cảnh xử kiệnc) Đêm đông trên núi caoIII. Tổng kếtI. T×m hiÓu bµi:1. Nh©n vËt MÞ:I. Tìm hiểu bài:1. Nhân vật Mị:a)Tr ớc khi về nhà thống lí Pá tra- Mị là một cô gái mới lớn.- Mị là một ng ời con gái có tài: thổi sáo, thổi kèn lá . . .- Mị là ng ời con hiếu thảo, có ý thức th ơng cha con nay đã biết cuốc n ơng làm ngô . . . Bố đừng bán con cho nhà giàu.- Mị cũng đang có tình cảm với một chàng trai Mèo.Mị xứng đáng đ ợc h ởng hạnh phúc giống nh bao ng ời con gái khác.I. Tìm hiểu bài:1. Nhân vật Mị:b) Sau khi về nhà thống lí Pá tra- Đêm nào Mị cũng khóc và có ý định ăn lá ngón tự tử Phản ứng quyết liệt với hoàn cảnh làm dâu, Mị không chấp
Xem thêm

11 Đọc thêm

VO CHONG A PHU_1

VO CHONG A PHU_1

I. Khái quát. 1. Tác giả. - Tô Hoài (1920), tên khai sinh là Nguyễn Sen. - Quê ở thị trấn Kim Bài, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội). - Ông có một tuổi thơ và thời trai trẻ vất vả. - Năm 1943, ông gia nhập Hội Văn hoá cứu quốc. - Trong kháng chiến chống Pháp, ông làm báo và hoạt động văn nghệ ở Việt Bắc. - Ông đã để lại một sự nghệp văn học to lớn với các thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, kí, tự truyện, tiểu luận và kinh nghiệm sáng tác.Em cho biết những nét chính về tiểu sử tác giả? - Các sáng tác của Tô Hoài thiên về diễn tả những sự thật của đời thường. - Ông có vốn hiểu biết phong phú và sâu sắc về phong tục, tập quán của nhiều vùng khác nhau trên đất nước ta. - Tác phẩm của ông luôn hấp dẫn người đọc bởi lối trần thuật hóm hỉnh, sinh động của người từng trải, vốn từ vựng giàu có. - Năm 1996 ông được tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. - Tác phẩm chính: (SGK).Các sáng tác của Tô Hoài thiên về diễn tả
Xem thêm

23 Đọc thêm

Bài giảng vo chong a phu

BÀI GIẢNG VO CHONG A PHU

Vî chång a phñ Tô Hoài I- Tiu dn:1.Tac gia-Tụ Hoi là một nhà văn lớn,có số lượng tác phẩm đạt kỉ lục trong vhvn hiện đại. -Tô Hoài có quan niệm nthuậtvị nhân sinhđộc đáo và có phần quyết liệt:Viết văn là một quá trình đấu tranh để nói ra sự thật.Đ là ãsự thật thì không tầm thường,cho dù phải đập vỡ những thần tượng trong lòng người đọc .Tô Hoài là nhà văn có vốn hiểu biết p phú,sâu sắc về con người và phong tục tâp quán nhiều vùng khác nhau trên đất nước ta.Văn TH có lối trần thuật hóm hỉnh sinh động bởi vốn sống,vốn từ vưng giầu có. Giới thiệu về tác giả Tô Hoài Giới thiệu về tác giả Tô Hoài ?? I- Tiu dn:2.Về tác phẩm: -...Rỳt trong tp Truyn Tõy Bc (1953) gii nht truyn
Xem thêm

30 Đọc thêm

Bài soạn vo chong a phu

BÀI SOẠN VO CHONG A PHU

I-Tiểu dẫn1-Tác giả2-Tác phẩmII-Tìm hiểu văn bản1-Nhân vật Mò2-Nhân vật A Phủ3-Mò cùng A phủ trốn khỏi Hồng Ngài4-Thế lực thống trò miền núi5-Giá trò nhân đạo và nghệ thuậtIII-Ghi nhớ (SGK) •I-Tiểu dẫn•1)Tác giả•-Tên thật : Nguyễn Sen ( 10/08/1920).•-Q qn : Nghĩa Đơ- Từ Liêm – phủ Hồi Đức –tỉnh Hà Đơng.•-Tơ Hồi gia nhập Hội văn hố cứu quốc từ năm 1943•-Là nhà văn nổi tiếng từ trước CM và sau CM.•- Sáng tác nhiều thể loại : từ truyện ngắn, truyện dài, hồi kí -> kịch phim..
Xem thêm

17 Đọc thêm

Vo chong A Phu (Van 12)

VO CHONG A PHU (VAN 12)

TiÕt 19: §äc v¨nVî chång A Phñ (Tô Hoài) I. Tiu dn1. Tác giả - Tên khai sinh là Nguyễn Sen - Sinh ngày 10 tháng 8 năm 1920 tại Làng Nghĩa Đô, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông; (nay là quận Cầu Giấy, TP. Hà Nội) - Năm 1943, Tô Hoài Gia nhập Hội Văn hoá cứu quốc, hoạt động tích cực trên lĩnh vực văn hoá văn nghệ. I. Tiu dn1. Tác giả - Sau hơn năm mi năm u hoạt động nghệ thuật miệt mài, Tô Hoài để lại hơn một trăm tác phẩm đủ các thể loại: - Những tác phẩm chính: !"#$%#& ' ( "#$%)& * +"#$,-& ./ * "#$01& 23 4 * 5"#$$)& Nhà văn Tô Hoài (ảnh chụp 2006)- Đợc nhận giải Thởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật ( đợt 1), năm 1996Tác phẩm (1992)
Xem thêm

15 Đọc thêm

Phân tích tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

PHÂN TÍCH TÁC PHẨM VỢ CHỒNG A PHỦ CỦA TÔ HOÀI

ngày xưa, cô Mị đầy xuân tình xuân sắc lại bỗng dưng thức dậy trong người đàn bà âm thầm, chịu đựng mỏi mòn đúng vào, và chỉ đúng vào cái đêm tình mùa xuân ấy ? Làm sao con người đã chôn vùi cả tuổi thanh xuân trong gian buồng kín mít chỉ có cái lỗ vuông nhỏ mờ mờ trăng trắng kia suốt từng ấy năm trời, vào đúng đêm ấy lại muốn vùng lên, nảy sinh ý định đi chơi xuân ? Nguyên do là bởi đất trời ? Quả thực bức tranh Hồng Ngài mùa xuân năm ấy có sức làm say đắm lòng người, ngất ngây tâm hồn tuổi trẻ . Song gió rét, sắc vàng ửng của cỏ tranh, hay sự biến đổi màu sắc kì ảo của các lòa hoa đẹp chưa hẳn đã đủ để làm nên cuộc nổi loạn trong một tâm hồn đã bấy nhiêu năm tê dại vì đau khổ . Cần phải có những tác nhân khác nữa, mạnh mẽ hơn, có sức lôi cuốc Mị ra khỏi hiện tại để Mị trở về với chính mình của xa xưa : phơi phới , trẻ trung, yêu đời . Tác nhân ấy, theo Tô Hoài trước hết phải là hơi rượu . Ngày tết năm đó Mị cũng uống rượu, Mị lén uống từng bát , “uống ừng ực” rồi say đến lịm người đi . Cái say cùng lúc vừa gây sự lãng quên vừa đem về nỗi nhớ . Mị lãng quên thực tại (nhìn mọi người nhảy đồng , người hát mà không nghe, không thấy và cuộc rượu tan lúc nào cũng không hay) nhưng lại nhớ về ngày trước (ngày trước, Mị thổi sáo cũng giỏi …), và quan trọng hơn là Mị vẫn nhớ mình là một con người, vẫn có cái quyền sống của một con người : “Mị vẫn còn trẻ . Mị muốn đi chơi . Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày Tết . Huống chi Mị và A Sử, không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau” . Nhưng tác nhân có tác dụng nhiều nhất trong việc dìu hồn Mị bềnh bồng về với những khát khao hạnh phúc yêu đương có lẽ vẫn là tiếng sáo bởi tiếng sáo là tiếng gọi của mùa xuân, của tình yêu và tuổi trẻ . Tiếng sáo lúc đầu đã có tình cảm lắm, nhưng
Xem thêm

7 Đọc thêm

gia tri cua tac pham Vo nhat

GIA TRI CUA TAC PHAM VO NHAT

1. Giá trị nhân đạo và giá trị hiện thực của "Vợ chồng A Phủ" và "Vợ nhặt" 1, Với vợ chồng A phủ tác giả Tô Hoài đã vẽ lại chân thực cái không khí ngột ngạt của một vùng quê Tây Bắc trước cách mạng. Ở đó có đủ cả các giai tàng xã hội: có địa chủ phong kiến (ở đó gọi là thống lý), có giai cấp lao dộng (A Phủ) và một lớp người trong giai cấp lao động đó là người phụ nữ (tiêu biểu là nhân vật Mị); có cả ánh sáng cách mạng và một lũ cầm cờ chaỵ hiệu tay sai.Ở đó hiện lên một cái không khí quánh đặc lại của một màu xámư xin xỉn và tăm tối như cái bóng đêm trong Chị Dậu.Tô Hoài đã diễn tả được lại những khó khan trong cuộc sống của người lao đông trong xã hội cũ thông qua diễn biến tâm trạng cua Mị. Cô Mị là nhân vật trung tâm, là cành, là nhánh, là gốc rễ của vợ chồng A Phủ, là người đã thông qua ngòi bút Tô Hoài mà nói, mà than thở, mà sống, ma buồn cho cái nỗi buồn chung của xã hội. Cô, từ một cô gái vừa có tài vừa có sắc, đã bị cái giai cấp đó cái xã hội đó biến trở thành một thứ công cụ, một thứ vật dụng để mua vui. Quyền con người ở đây đã bị chà đạp, bị đè nén, bị giày xéo để xiết rên lên những ngôn từ thảm hại. Nó còn tệ hơn cả Chí Phèo trước cách mạng, nó không được chết, nó cứ lửng lơ trong cái cảnh sống dở chết dở, muốn ngóc cao đầu dậy lại bị một bè lũ phong kiến tay sai ấn dập xuống. Và dần dần, nó biến chất, trở thành, hoặc là xấu xa như cái giai cấp thượng tầng chèn ép nó, hoặc là nó trở nên vô cảm, một cái vô cảm đáng sơn giữa những con người cùng chung một cảnh ngộ đắng cay.Với A Phủ quyền sống trong con người đã trỗi dậy. A Phủ gặp mị chính là cuộc gặp gỡ lịch sử giữa những người lao động, khác hòan cảnh, khác than thế khác xuất thân, nhưng đều có chung một kẻ thù giai cấp. Cú đấm của A Phủ giáng xuống mặt A Sử ở đầu truyện chính là cú đấm đã thả ra biét bao nhiêu tủi nhục, cú đấm đã giáng thẳng xuống đầu, xuống mặt kẻ thù bằng sức mạnh bị chèn nén của khó khăn, của đói kém và cùng khổ. A Phủ chính là hiện thân tuyệt vừoi của người chiến sĩ cách mạng tiền thân ở một vùng cao Tây BẮc. Sức mạnh đó dù đã có lúc rỉ máu khi A Phủ bị treo lên cột nàh banừg những dây rợ những đòn roi phong kiến, nhưng rồi lại bùng phát lên dữ dội tnành một tia sáng chọc vào giữa cái màn đêm đen dày của lịch sử, soi đường cho một cuộc vượt ngục quyết dịnh, chạy bỏ quá khứ để huớng tới tương lai.Chú ý đến màn đêm ở cuối truỵen: với Tắt đèn cuối truyện là một màn đêm tăm tối của sự bế tắc thì ở A Phủ, trong cái màn đêm thăm thẳm vô biên đã có ánh sáng, tuy còn mờ của cách mạng. Con người lao động trong Mị & A Phủ đã tìm ra nguồn sáng, trên con đường chạy thoát số phận, tìm ve với hạnh phúc để rồi đứng lên, giáng trả lại kẻ thù.
Xem thêm

1 Đọc thêm